Chương 17

Tuy tính cách Tống Vân Vân thẳng thắn, vô tư, nhưng không phải ngốc. Nếu hai người đó không có chuyện gì thì cô ấy chẳng đời nào tin.

“Phải qua chào một câu mới được.”

Lâm Thư kéo cô ấy lại:

“Cậu đừng hấp tấp. Cậu không nắm được bằng chứng thực tế, họ sẽ chẳng thừa nhận đâu, còn khiến cậu rơi vào thế bị động. Chi bằng cứ vờ như không biết gì, nếu Trương Văn Khánh thật sự qua lại không rõ ràng với Tôn Phi Phi thì sớm muộn gì cũng lòi đuôi.”

Tống Vân Vân nghe xong gật đầu:

“Cậu nói đúng. Nếu để tôi phát hiện anh ta bắt cá hai tay thật, tôi tuyệt đối không tha.”

Nghe Tống Vân Vân nói vậy, Lâm Thư mới yên tâm. Chỉ cần đã bắt đầu nghi ngờ, sớm muộn gì cô ấy cũng sẽ nhìn rõ bộ mặt thật của Trương Văn Khánh.

“Đi thôi, lo việc của cậu trước đã.” Tống Vân Vân kéo tay cô đi tiếp.

Hai người đến trước cửa văn phòng của chủ nhiệm Vương.

Lâm Thư giơ tay gõ cửa, bên trong vang lên một tiếng “Mời vào.”

Lâm Thư cùng Tống Vân Vân bước vào. Chủ nhiệm Vương toát ra vẻ chính trực, khó đoán tuổi thật. Thân hình vạm vỡ, nét mặt đoan chính, ngồi thẳng người tạo cảm giác áp lực không tên.

“Các cô là?”

“Tôi là vợ của Triệu Phúc Sinh. Năm ngoái anh ấy nhập ngũ, năm nay hi sinh vì nước. Ngay cả tiền trợ cấp cũng không có, còn bắt gia đình giữ bí mật, không được nói ra. Thi thể cũng chẳng cho mang về. Tôi thấy trong lòng không yên... Ông có thể liên hệ với đơn vị của anh ấy, cho tôi gặp anh ấy lần cuối được không?”

Lâm Thư đặt sổ hộ khẩu nhà Triệu lên bàn. Chủ nhiệm Vương nghe xong mà chẳng hiểu đầu cua tai nheo ra sao.

“Cô ngồi đi.” Vừa nói ông vừa cầm sổ hộ khẩu trên bàn lên.

Thấy tên Triệu Phúc Sinh bên trong, ông gật gù: “Người này tôi có ấn tượng, lính năm ngoái phải không?”

Lâm Thư ngồi xuống chiếc ghế đối diện ông: “Đúng vậy, cũng tầm này năm ngoái thì đi lính.”

“Cô nghe tin cậu ta hy sinh từ đâu?”

Lâm Thư giả vờ như rất đau lòng: “Là mẹ chồng tôi nói với tôi. Bà bảo hôm qua có người đến nhà thông báo.”

“Không thể nào? Nếu thực sự có người hy sinh, bên bộ chúng tôi là người biết đầu tiên, sau đó mới cử người đến nhà thông báo. Nhưng phía tôi chưa nhận được tin báo nào có người hy sinh cả.”

Triệu Phúc Sinh căn bản chưa chết, bên này thì sao mà nhận được tin.

Lâm Thư giả vờ sửng sốt: “Vậy là sao?”

Tống Văn Văn cũng bị lời của Chủ nhiệm Vương làm cho ngạc nhiên: “Hôm qua cậu nói với tôi, tôi đã thấy lạ rồi. Người đã hy sinh mà không cho nhìn mặt lần cuối thì thôi đi, đằng này còn giữ kín, không cho ai biết hắn đã chết sao? Chuyện này chắc chắn có khuất tất. Chủ nhiệm Vương, ông nhất định phải giúp điều tra rõ chuyện này, xem rốt cuộc là như thế nào?”

Chủ nhiệm Vương nhíu mày thật chặt: “Hai cô chờ chút, tôi gọi điện hỏi thử xem có phải có tình huống gì đặc biệt mà bên tôi chưa được thông báo.”

Nói rồi ông lấy từ ngăn kéo trước mặt ra một quyển sổ bìa đỏ, lật vài trang, tìm được một số điện thoại. Sau đó ông nhấc máy lên, bấm số đó.