Chương 7: Rời động phủ

Hạc sư huynh đang ngẩng đầu nuốt một con cá, bị nàng ôm bất ngờ như vậy, nguyên con cá mắc kẹt giữa cổ dài, suýt chút nữa khiến nó nghẹn chết.

Ngu Ý lập tức buông nó ra, hai tay nắm lấy cổ nó, giúp nó đẩy con cá trôi xuống.

Hạc sư huynh nuốt trôi cá xong, tức giận mổ nàng một cái, rồi ngậm lấy con cá cuối cùng trên bàn, đôi chân dài nhẹ nhàng nhún một cái, nhảy ra từ cửa sổ, chạy lấy đà mấy bước, sau đó dang cánh bay đi.

Ngu Ý đưa tay ra, giữ lại bóng lưng của nó một cách vô ích: “Ấy, Hạc sư huynh, muội sai rồi, huynh đừng giận mà...”

Hạc sư huynh tức giận bay đi, Ngu Ý cũng không vội đi tìm. Nàng ở lại trong thành, lại dò hỏi thêm một số tin tức về đại hôn của Bùi Kinh Triều.

Chuyện đại hôn giữa thiên kim chưởng giáo Ly Sơn Kiếm phái và đại đệ tử dưới trướng của ông ta sớm đã lan truyền khắp giới tu chân, chỉ là huyện Nhu Nam hẻo lánh, tin tức đến chậm hơn một chút. Nếu không phải tình cờ gặp đoàn hành thương kia, có lẽ phải mất vài ngày nữa mới truyền đến nơi này.

Tâm trạng Ngu Ý cực kỳ tốt, giúp một thương hộ trong thành trừ sạch lũ tiểu quỷ trộm của, rồi sớm thu dọn rời thành, dự định trở về kiểm kê một lượt gia sản trong động phủ, chuẩn bị lên đường khám phá thế giới hoa lệ bên ngoài.

Động phủ mà vị sư phụ tán tu để lại cho nàng tên là Trúc Lý Quán, là một bí cảnh nằm sâu trong rừng trúc.

Giữa rừng trúc xanh um có một tòa lầu hai tầng bằng trúc, trước lầu là một hồ nước sâu và tĩnh lặng, trên hồ có một chiếc cầu gỗ, trên đó còn đặt dụng cụ câu cá.

Sân trước nhà trồng đầy hoa cỏ và rau củ theo mùa, sau vườn còn nuôi gà vịt và hai con lợn sữa trắng nõn.

Nơi này trông chẳng giống động phủ tu sĩ dùng để tu luyện, mà giống như nhà nông dân miền núi bình thường, ngập tràn hơi thở đời thường.

Ngu Ý sống trong bí cảnh này suốt năm năm, tích góp được không ít đồ đạc, mất trọn ba ngày mới kiểm kê xong toàn bộ gia sản.

Nàng đã để hết những thứ cần mang theo vào túi trữ vật, phần còn lại thì phong ấn bên trong bí cảnh. Trước khi qua đời, sư tôn đã dạy riêng nàng cách phong ấn bí cảnh. Một khi bí cảnh được phong ấn, thời gian ở nơi này sẽ dừng lại, cho đến khi được mở ra lần nữa.

Ngu Ý thu dọn xong xuôi, lại chờ thêm hai ngày, vẫn không thấy Hạc sư huynh quay về.