Chương 49: Nam trà xanh

Giống như các đệ tử canh giữ đá ở hậu sơn Ly Sơn Kiếm Phái, giống như ba người ở Vạn Hỉ Môn.

Khi chàng gieo vào lòng Ngu Ý nhận thức rằng “chàng là phu quân của nàng” thì chính nàng cũng tự biên ra một thân thế hợp lý cho chàng, mà còn nghe rất có lý.

Thế nhưng, hảo cảm của nàng với “phu quân” lại chỉ có 3%.

Tiết Trầm Cảnh nhìn chằm chằm vào xoáy tóc trên đỉnh đầu nàng, ánh mắt dần trở nên âm trầm, trong lòng lại bắt đầu xao động.

Ngu Ý hoàn toàn không nhận ra, vẫn cúi đầu trước mặt chàng, ngón tay chấm thuốc trị phỏng, cẩn thận bôi lên mu bàn tay đỏ ửng của chàng, vừa bôi vừa nhẹ nhàng thổi khí, khẽ nói: “Không đau nữa, không đau nữa.”

Hạc sư huynh ăn xong cá, bước từng bước dài đi tới, khinh thường mà “cạc” một tiếng về phía chàng.

Tiết Trầm Cảnh liếc qua, ánh mắt âm u đầy sát khí nhìn nó một cái. Đan Đỉnh Hạc bị chàng nhìn đến toàn thân run rẩy, lông vũ dựng đứng hết cả lên, đập cánh chạy đến sau lưng Ngu Ý, vừa chạy vừa kêu “cạc cạc cạc” tố cáo.

Ngu Ý đẩy đầu nó ra, khẽ trách: “Đừng quậy phá, sao A Tưu có thể hung dữ với huynh được?”

Tiết Trầm Cảnh nheo mắt lại, còn dám vu oan trước à? Quá đáng thật rồi, có thể nhịn được sao?

Chàng vô tình nâng tay lên một chút, trong ống tay áo có gì đó cựa quậy, ống tay áo màu mực trượt khỏi cánh tay, lộ ra cổ tay có hai vết cắn đỏ tươi, viền vết thương có dấu răng khít sít, rõ ràng là “kiệt tác” của Đan Đỉnh Hạc.

Ngu Ý thất sắc, kéo tay áo chàng cao thêm một đoạn, lộ ra nhiều vết thương hơn trên cánh tay chàng: “Sao tay chàng lại bị thương nhiều thế này?”

Tiết Trầm Cảnh vội vàng kéo tay áo xuống, che đi vết thương, rút tay ra sau lưng, cúi mắt nói nhỏ: “Ta không sao đâu, không đau chút nào, ta biết Hạc sư huynh không cố ý.”

Phía sau Ngu Ý, Đan Đỉnh Hạc há to miệng, trong đôi mắt chim nhỏ xíu tràn đầy vẻ không thể tin nổi: “Cạc?”

Rõ ràng nó mổ tay trái của chàng, mà cũng đâu có dùng lực! Sao vết thương lại chạy sang tay phải được?

Ngu Ý xoay người lại, túm lấy mỏ Hạc sư huynh trách mắng huynh ấy, phạt huynh ấy tối nay không được ăn cơm.

Khóe môi Tiết Trầm Cảnh cong lên, bỗng nhiên tâm trạng trở nên cực kỳ tốt.

Mùa xuân mưa nhiều, ban ngày cũng chẳng dài, nhất là trong những khe núi sâu hun hút thế này. Chưa tới giờ Dậu, sắc trời đã dần tối, trong căn nhà gỗ nhỏ đã sáng lên ánh đèn vàng ấm áp.