“Ta cũng vì cảm thấy tu vi đang thụt lùi nên mới chợt nhớ đến ghi chép trong sách.” Thẩm Tình Chi vừa nói vừa không ngừng xoa nắm đất trong tay, không những không hề lo lắng, mà ngược lại trên mặt còn lộ ra vẻ hưng phấn khó che giấu, quan sát cỏ cây xung quanh.
Loại ma vật như Địa Trọc, nghìn năm cũng chưa chắc sinh ra được một con, bởi thế Thẩm Tình Chi trước giờ chỉ thấy ghi chép về nó trong sách. Lúc mới bước vào mê chướng, hắn cũng không hề nghĩ tới loại ma vật này.
Mãi đến khi mọi người rõ ràng cảm nhận được tu vi đang suy giảm, hắn mới có suy đoán như vậy.
Diêu Dục Tú thấy hắn lại còn tỏ ra hứng thú như thể gặp được bảo vật hiếm thấy, không khỏi tức giận nói: “Ngươi nói nhiều như vậy, rốt cuộc có phá trận được không?”
Bùi Kinh Triều đưa tay kéo cổ tay nàng ta lại, cau mày nói: “Dục Tú, nàng đừng nôn nóng, không được vô lễ với Thẩm sư huynh.”
“Sư huynh...” Diêu Dục Tú nghiêng mắt liếc nhìn hắn, ánh mắt u oán đầy ấm ức.
Đám ma vật chết tiệt này lại dám đến Ly Sơn cướp Đá Trấn Kiếm vào đúng ngày đại hỉ của nàng ta và Bùi Kinh Triều, còn dùng thủ đoạn hèn hạ làm phụ thân nàng ta bị thương, sao nàng ta có thể không sốt ruột?
Yến tiệc nàng ta mong chờ bấy lâu, đích thân chuẩn bị trong nhiều tháng trời, từng mũi kim từng sợi chỉ may ra bộ giá y kia, còn chưa kịp khoác lên người, thậm chí chưa được bước vào hỷ đường đã bị biến cố này phá hỏng. Không biết ngoài kia có bao nhiêu người đang cười chê nàng ta sau lưng.
Sao nàng ta có thể không sốt ruột cho được.
Đôi mắt Diêu Dục Tú hoe đỏ, trong mắt đẫm lệ, giờ phút này chỉ hận không thể sống nuốt đám ma vật đáng chết này, chém lũ chuột cống ẩn nấp dưới bùn kia thành trăm mảnh.
“Dục Tú.” Bùi Kinh Triều lại nhẹ giọng gọi tên nàng ta, ngón tay lướt nhẹ cổ tay nàng ta, lắc đầu đầy bất đắc dĩ.
Ánh mắt hắn dịu dàng và bao dung, toát lên vẻ trầm ổn khiến người khác tin tưởng, giọng nói kiên định: “Chúng ta nhất định sẽ tìm lại được Đá Trấn Kiếm, quét sạch bọn ma vật gây loạn nhân gian kia.”
Bị ánh mắt của hắn nhìn chăm chú, Diêu Dục Tú hít sâu vài hơi, cưỡng ép đè nén cảm xúc dâng trào trong lòng, không tình nguyện nói: “Xin lỗi, Thẩm sư huynh.”
Thẩm Tình Chi xua tay, hoàn toàn không để tâm, tiếp tục nói: “Muốn phá được mê trận này, trước tiên phải tìm ra bản thể của Địa Trọc nằm ở đâu.”