Chương 2: Nữ chính thảm quá đi

Người huyện Nhu Nam đều có cảm tình với vị tiểu tiên cô này, mỗi lần nàng đến, khu chợ lại nhộn nhịp hẳn lên. Có người đến chỉ để gặp nàng, cũng có người tìm nàng để cầu giúp đỡ.

Sau khi cổng thành mở, Ngu Ý vào thành, những người cùng vào đều nhiệt tình chào hỏi nàng, miệng không ngừng gọi “tiểu tiên cô”, hỏi hôm nay nàng sẽ bày sạp ở đâu trong thành.

“Ta định dắt Hạc sư huynh đi dạo một vòng, đi đến đâu thì tính đến đó, chuyện này phải nghe theo Hạc sư huynh thôi.” Ngu Ý mỉm cười đáp lại, đôi mắt đen như mực ánh lên tia nắng ban mai, ngọt ngào như kẹo caramel tan chảy.

Vốn dĩ nàng đã có dung mạo kiều diễm, má phấn môi đào, răng trắng môi hồng. Nhân tu tiên trong mắt dân thường luôn có khí chất xa cách trần thế, khiến người ta không dám lại gần. Nhưng chỉ cần nàng mỉm cười, vẻ xa cách ấy liền tan ra trong nụ cười của nàng, khiến ai nhìn cũng thấy lòng vui vẻ.

Đan Đỉnh Hạc bên cạnh nàng nghiêm trang gật đầu, trông thật sự có chút uy nghiêm của một “sư huynh”.

Mọi người ai cũng biết quy củ này của nàng, không hỏi thêm nữa. Sau khi vào thành, ai nấy đều tản ra, vội vã đi đến các con phố khác nhau trong thành lo liệu mưu sinh.

Ngu Ý thì cùng Hạc sư huynh dạo quanh thành, mua sắm chút đồ dùng thường ngày.

Huyện Nhu Nam chỉ là một huyện thành nhỏ, quy mô chẳng lớn. Nàng đã đi dạo khắp huyện này suốt năm năm, chỗ nào bán gì đều rõ như lòng bàn tay. Chẳng bao lâu đã mua xong hết mọi thứ cần thiết, cất hết vào túi trữ vật.

Cuộc sống như thế tuy rất nhàn nhã, nhưng đúng là có chút nhàm chán.

Ngu Ý ngẩng đầu nhìn bầu trời rộng lớn phía trên, vô cùng chán nản mà thở dài một tiếng. Không có điện thoại, không có mạng internet, đến cả khu chợ cũng chẳng còn gì mới mẻ để xem, những ngày tháng thế này đúng là khó sống quá đi mất!

Giá mà sớm biết để lại bình luận cũng có thể xuyên sách, lúc đọc truyện nàng đã nên trói chặt tay mình lại rồi.

Ngu Ý mỗi lần nhớ tới chuyện đó liền không nhịn được mà tự đánh tay mình: Cho mày lắm lời, cho mày lắm lời! Đọc truyện thì cứ đọc cho yên, tại sao nhất định phải để lại câu: “Nữ chính thảm quá đi, mình còn trùng tên với nữ chính nữa, chẳng lẽ sẽ xuyên không?”

Kết quả, lời vừa ra khỏi miệng lập tức ứng nghiệm. Vừa đăng xong bình luận, nàng đã bị tia điện đánh trúng, thật sự xuyên vào một quyển ngược văn máu chó đầy nước mắt, trở thành nữ chính nhỏ bé bị ngược thân ngược tâm tơi tả.