Bóng dáng nàng chỉ hiện ra trong bụi cây một thoáng ngắn ngủi, sau đó lại hoàn hảo hòa vào tán lá xung quanh.
Ngu Ý bất an nhìn về phía bãi cạn. Nơi nàng đang ẩn thân bám sát vách núi, những cành cây mọc xiên từ vách đá che khuất ánh trăng, bụi cây rậm rạp quanh nàng tối đen đến mức giơ tay không thấy năm ngón. Nghĩ đến đây, nàng thầm nuôi một tia hy vọng mong manh: chắc sẽ không bị phát hiện chứ?
Khi trong lòng nàng còn đang ôm chút may mắn thì giữa màn tĩnh lặng chết chóc, bỗng vang lên một giọng nói ồn ào chói tai.
“Trời ơi chủ nhân mau nhìn kìa! Là vợ của ngài đó! Cuối cùng nàng ấy cũng online rồi, hu hu hu. Dáng vẻ co ro trốn trong bụi cây của nàng ấy sao mà đáng yêu quá đi mất!”
Giọng nói này đột ngột vang lên một cách vô cùng lạc lõng, ngữ điệu phấn khích vui sướиɠ, hoàn toàn trái ngược với khung cảnh hiện tại. Trái tim vừa tạm yên của Ngu Ý lại lần nữa thót lên, trong lòng đầy hoang mang nghi hoặc: "Bụi cây nào? Cứu mạng, chẳng lẽ đang nói đến ta sao?"
Không chỉ có Ngu Ý, ngay cả Tiết Trầm Cảnh cũng bị giọng nói đột ngột vang lên đó làm giật mình. Động tác xoa rửa ngón tay của chàng lập tức dừng lại, nhất thời chưa kịp phản ứng: “Vợ ai?”
“Tất nhiên là của ngài rồi! Chủ nhân, nàng ấy chính là người vợ mà ngài đã tìm suốt năm năm nay đó!” Giọng nói kia càng thêm phấn khích, âm lượng cao vυ"t đến mức chói tai: “Ngài nhìn xem, nàng ấy còn mặc váy đỏ nữa kìa, rõ ràng là đồ đôi với ngài.”
Ngu Ý siết chặt vạt váy màu thạch lựu của mình, giờ thì nàng có thể chắc chắn giọng nói đó đang nói về nàng rồi.
Nàng liếc xuống vạt áo của Tiết Trầm Cảnh, đồ đôi cái khỉ gì chứ, rõ ràng vạt áo đó là do máu nhuộm đỏ mà!
Vạt áo đẫm máu của Tiết Trầm Cảnh trông cực kỳ chói mắt, Ngu Ý không dám rời mắt khỏi chàng, căng thẳng dõi theo từng cử động của chàng, đồng thời lén đưa tay vào tay áo mò lấy phù dịch chuyển.
Cái gì mà vợ với chồng, nàng không có hứng thú làm vợ của phản diện chút nào đâu!
Ngay lúc nàng đang định kích hoạt phù dịch chuyển để bỏ chạy thì ánh mắt nàng lại vô tình bắt gặp một quầng sáng mờ mờ hiện lên giữa không trung, dần ngưng tụ thành hình dáng một quyển sách.
Phía trên quyển sách xuất hiện một luồng sáng, từ trong luồng sáng đó vươn ra một cái móng vuốt, mạnh mẽ đập lên bìa sách, giọng nói kiên định:
“Chủ nhân, sau khi hệ thống này xác nhận đi xác nhận lại, nàng ấy chính là nữ chính của quyển sách này, là vợ chân chính của ngài không sai vào đâu được. Quả nhiên, duyên phận giữa ngài và nàng ấy là do trời định, dù có bỏ lỡ thế nào, cuối cùng vẫn sẽ gặp lại nhau.”