Chương 50: Xem bệnh

Trên xe ngựa trở về, Hoài Tịch bất lực than thở:

“Lần trước Từ Lệnh Tắc kia còn vẻ mặt đầy áy náy, nói cái gì mà chỉ nghe một câu của Phó cô nương, Phó cô nương nói sao hắn tin vậy. Thế mà mới qua ba ngày, thư từ hôn đã chuẩn bị xong xuôi. Từ gia bàn bạc chuyện từ hôn ít nhất cũng phải mất một hai ngày, nghĩa là hắn mới về nhà được một ngày thì Từ gia đã muốn từ hôn rồi. Vậy thì hắn có tác dụng gì chứ?”

Trong lòng Khương Ly cũng tồn tại nghi hoặc: “Từ gia và Thọ An Bá phủ giao hảo nhiều năm, mối hôn sự này cũng từng là một giai thoại đẹp. Nay Thọ An Bá phủ đang ở nơi đầu sóng ngọn gió, tốc độ từ hôn của Từ gia quả thực là quá nhanh.”

Hoài Tịch hùa theo: “Đúng vậy, đâu phải chuyện đính hôn qua loa đâu. Bất kể Từ phu nhân nói thế nào, sau chuyện này hai nhà chắc chắn sẽ trở mặt thành thù. Từ gia hành xử như vậy, các thế gia khác sao còn dám gả con gái qua đó nữa?”

Khương Ly nhíu mày, nhưng nhất thời không nghĩ ra manh mối gì. Lúc này gió tuyết vừa dứt, xe ngựa một đường lao nhanh về phía phường Bình Khang. Đợi đến khi về tới Tiết phủ thì đã quá nửa giờ Dậu, vừa bước vào cổng phủ đã thấy Cát Tường đang đứng đợi.

“Đại tiểu thư cuối cùng cũng về rồi.” Cát Tường vội bước lên đón, lại đưa ra một tấm thiệp mời: “Tấm thiệp mà người dặn dò để ý, chiều nay quả nhiên đã được gửi tới thật. Từ gia lão phu nhân mời người ngày mai qua phủ một chuyến.”

Khương Ly hơi sững sờ, đợi khi nhận lấy thiệp xem xét, hóa ra đúng là do Từ lão phu nhân gửi. Nàng khẽ nheo mắt lại: “Người của Từ phủ đâu?”

Cát Tường ra hiệu về phía dãy nhà ngang đằng xa: “Đang đợi ở bên kia ạ.”

Khương Ly gật đầu: “Ra nói một tiếng, sáng mai ta sẽ tới.”

Cát Tường tự đi truyền lời, còn Khương Ly thì trở về Doanh Nguyệt lâu. Đợi thay sang bộ áo bào gọn nhẹ, nàng lấy phần nước thuốc mang về từ Nghĩa trang ra, lại tìm một tờ giấy gai thô để lọc lấy phần cặn lắng. Sau khi loay hoay gần nửa canh giờ, nàng sấy khô được một lớp bột mỏng màu nâu.

Cát Tường và Như Ý không biết nàng đang làm gì, tò mò đứng xem. Mãi đến khi Hoài Tịch nói đó là vết bẩn trên y phục người chết, hai người mới sợ hãi lùi ra xa một chút. Khương Ly chăm chú phân biệt chỗ bột mịn chỉ to bằng hạt đậu kia, nhưng mãi đến canh hai vẫn chỉ nhận ra được bốn vị thuốc như ban ngày. Thấy sắc trời không còn sớm, nàng đành đi nghỉ trước.

Ngày hôm sau, đầu giờ Tỵ, Khương Ly ngồi xe ngựa đi tới Từ phủ.

Từ gia hai năm gần đây mới đắc thế, tổ trạch vẫn nằm ở phường Hoài Trinh phía Tây Nam thành Trường An. Xe ngựa ra khỏi phường Bình Khang, băng qua phố Chu Tước, lại đi một mạch về phía Nam, gần nửa canh giờ sau mới dừng lại trước cổng Từ phủ.

Hoài Tịch bước lên gọi cửa, chẳng bao lâu sau cổng phủ mở rộng. Người gác cổng vừa nghe là Tiết đại tiểu thư tới thăm liền vội vàng vào trong thông báo. Một lát sau, một người phụ nữ trung niên ăn mặc sang trọng rảo bước ra đón, đó chính là mẫu thân của Từ Lệnh Tắc, Cảnh thị.

Cảnh thị sinh ra có khuôn mặt tròn như trăng rằm, mày mắt hiền hòa, nói năng cũng nhỏ nhẹ ôn tồn: “Tiết cô nương mau mời vào phủ, đêm qua nghe tin cô nương chịu tới chơi, sáng sớm chúng ta đã chờ sẵn rồi, làm phiền cô nương phải đi một chuyến.”

Vào đến trong phủ, Khương Ly đi thẳng vào vấn đề: “Không biết lão phu nhân thấy không khỏe ở chỗ nào?”

Cảnh thị mỉm cười: “Cô nương quả nhiên là người nhanh gọn. Mẫu thân ta mắc chứng đầu phong, vào mùa đông lại càng khó chịu. Mấy ngày nay trong nhà có chút chuyện phiền lòng, bà cụ đau đầu đến mất ngủ, chịu tội vô cùng, cô nương xem qua là biết ngay.”

Khương Ly không hỏi thêm nữa, đi theo Cảnh thị vào sâu trong Từ phủ. Tổ trạch Từ gia vốn chỉ có ba lớp sân, hai năm gần đây mới xây thêm hậu viện cùng hai viện đông tây, lúc này mới lộ ra vài phần khí thế.

Từ lão phu nhân đang ở tại đông hậu viện. Khác với cảnh lụa đỏ treo cao ở Bá phủ, Từ gia tuy cũng có dấu vết sửa sang, nhưng nhìn đâu cũng chỉ thấy một màu tuyết trắng xóa, chẳng còn thấy bất kỳ vật trang trí vui mừng nào.

“Mẫu thân, Tiết cô nương đến rồi.”

Đến thượng phòng ở hậu viện, Cảnh thị gọi một tiếng, nha hoàn trong phòng lập tức vén rèm lên. Khương Ly theo Cảnh thị bước vào, vừa qua cửa đã thấy trên chiếc giường La Hán ở phía Bắc, một lão phu nhân tóc hoa râm trạc ngoài sáu mươi đang nằm tựa lưng.

Bà cụ mặc một chiếc áo chẽn tay dài màu tím sẫm thêu hoa văn tròn, trên mặt đầy nếp nhăn, hốc mắt sâu hoắm cùng khóe miệng trễ xuống khiến bà trông có vẻ đặc biệt nghiêm khắc và cứng nhắc.

“Tiết cô nương đến rồi đó à, mau dâng trà…”

Vừa thấy Khương Ly, Từ lão phu nhân gượng gạo nở một nụ cười nhạt, đôi mắt đυ.c ngầu quan sát nàng từ trên xuống dưới. Khương Ly cũng không vòng vo mà đi thẳng vào vấn đề:

“Nghe phu nhân nói bệnh tình của lão phu nhân đang trở nặng, vậy thì ta không nên làm lỡ thời gian nữa, để ta bắt mạch cho người trước đã.”

Thần sắc Từ lão phu nhân tươi tỉnh hơn đôi chút, bà nói: “Cũng tốt. Nghe đồn y thuật của cô nương cao minh, có thể khởi tử hồi sinh. Căn bệnh này của lão thân thực sự đã vô phương cứu chữa rồi, nếu cô nương trị được, may ra lão thân còn có thể sống thêm được vài năm.”

Một tiểu nha hoàn nhanh nhẹn bê chiếc ghế tròn đặt bên cạnh giường, Khương Ly bước tới ngồi xuống. Ngay khi nàng vừa đón lấy chiếc gối kê tay từ Hoài Tịch, chóp mũi bất giác ngửi thấy một mùi hương kỳ lạ mà có phần quen thuộc.

Nàng kín đáo đưa mắt nhìn quanh một lượt nhưng không tìm ra nơi phát ra mùi hương ấy. Ngược lại, ánh mắt nàng dừng lại trên chiếc bàn nhỏ cạnh giường La Hán, nơi có một cuốn kinh Phật đang lật dở và một đĩa bánh hạt dẻ hoa quế vẫn chưa ăn hết.

Khương Ly thu lại ánh mắt, khẽ nói: “Mời lão phu nhân đưa tay ra.”

Cảnh thị bước lên giúp Từ lão phu nhân vén tay áo, Khương Ly tập trung tinh thần bắt mạch. Chỉ một lát sau, nàng mở lời:

“Lão phu nhân ngoài chứng đau đầu ra, hẳn là còn cảm thấy đau răng, mạch ở vùng trán đập liên hồi không dứt, sau tai có cảm giác nóng rực dâng lên, tứ chi cũng thường xuyên bị lạnh buốt.”

Trên người Từ lão phu nhân đang đắp một tấm chăn nhung dày, nghe vậy thần sắc bà cụ bỗng trở nên nghiêm túc hẳn: “Không sai, cô nương nói rất đúng, quả thực có những triệu chứng này. Căn bệnh đau đầu này mỗi lần tái phát là khiến hàm răng đau nhức không sao chịu nổi.”

Khương Ly giải thích: “Khi còn trẻ, lão phu nhân từng bị nhiễm phong hàn nặng, hàn khí ngấm sâu vào cốt tủy rồi hàn tà xâm nhập vào gan, khí lạnh bốc ngược lên não. Bởi vậy cứ đến mùa đông là người lại đau đầu, đau răng dữ dội. Các đại phu trước đây chữa cho lão phu nhân đa phần đều dùng phương pháp ôn bổ trung hòa, nhưng họ dùng thuốc quá nặng mà chưa chú trọng điều kinh hoạt lạc, dẫn đến nhiệt tà ứ đọng, khiến cho động mạch sau tai đập mạnh hơn bình thường.”

Nói xong, Khương Ly đứng dậy: “Mời lão phu nhân nằm xuống.”

Lúc này, Từ lão phu nhân đã không còn dám coi thường Khương Ly nữa, bà cụ lập tức nằm thẳng xuống. Khương Ly đưa tay ấn nhẹ vào vài huyệt vị trên trán và sau tai cụ bà một lúc rồi nói: “Trước khi kê đơn, ta cần phải thi châm trích máu, lão phu nhân có đồng ý không?”

Hai chữ “trích máu” khiến sắc mặt mấy người trong phòng đều biến đổi, nhưng Từ lão phu nhân đã bị căn bệnh này hành hạ quá lâu, bà cụ trấn tĩnh lại rồi nói: “Cô nương cứ việc chữa trị, lão thân dù sao cũng phải thử một lần mới biết được.”