Năm xưa khi Từ gia định thân với phủ Bá tước đã mời Tề thị phu nhân của Hộ bộ Thị lang Vương Triết đứng ra làm mối. Nay muốn từ hôn, lẽ dĩ nhiên cũng phải mời Tề thị cùng đến. Nếu là trước kia, e rằng Tề thị chẳng muốn dây vào vũng nước đυ.c này, nhưng hiện tại Từ gia quyền thế ngút trời, bà ta cũng chẳng dám khéo léo chối từ.
Liễu thị nói tiếp: “Ý của Từ gia là, tin đồn về tỷ tỷ con đã ba ngày rồi mà chưa dứt, lại càng đồn càng xa. Từ gia cũng đã giúp điều tra nhưng không phát hiện có kẻ cố tình tung tin, hơn nữa chúng ta lại giải thích không rõ ràng về chuyện xảy ra ở Ngọc Chân Quan hôm đó. Họ còn nói Từ lão phu nhân giận đến mức hai ngày nay không ăn uống gì, Từ tướng quân cũng chịu không ít lời ra tiếng vào. Họ bảo phủ bên ấy cũng là vạn bất đắc dĩ, đợi chuyện này qua đi, họ sẽ nhận A Từ làm nghĩa nữ, vẫn sẽ yêu thương con bé như trước kia.”
Phó Vân Hành tức đến mức l*иg ngực phập phồng: “Toàn là lời lẽ quỷ quái! Hạc Thần ca ca đã tra ra nguồn gốc lời đồn có điểm kỳ lạ, vậy mà mới chỉ ba ngày Từ gia đã đứng ngồi không yên, đây là cái gọi là sự coi trọng mà họ dành cho tỷ tỷ sao? Còn đòi nhận làm nghĩa nữ? Tỷ tỷ hiện giờ đang cần sự tin tưởng của họ nhất, cho dù họ thực sự không tin thì cũng đâu cần phải đổ thêm dầu vào lửa ngay lúc này chứ. Giờ thì hay rồi, vốn dĩ tin đồn đã lan truyền ầm ĩ, nay họ lại từ hôn, người ngoài sẽ càng có cớ để hắt nước bẩn lên người tỷ tỷ!”
Liễu thị nghẹn ngào: “Những lời này ta và phụ thân con đều đã nói cả rồi, nhưng Từ gia đến cả thư từ hôn cũng đã viết xong. Tín vật định thân trước kia thì trả lại, còn sính lễ đã đưa đến phủ ta họ cũng không lấy về một xu, quả thực là một chút đường lui cũng không chừa lại.”
Phó Thịnh với sắc mặt xanh mét, thở dài một tiếng: “Nói cho cùng vẫn là do Từ gia đang đắc thế. Nếu là bốn năm trước, liệu họ có dám nói từ hôn là từ hôn ngay được không?”
Phó Vân Hành siết chặt nắm đấm: “Hay cho một tên Từ Lệnh Tắc! Ba ngày trước hắn ta đâu có nói như vậy. Con không phục, con phải đến Từ phủ tìm hắn ta ngay bây giờ, ba mặt một lời hỏi cho ra lẽ.”
Phó Vân Hành giận dữ tột độ, vừa định quay người bỏ đi thì thấy Phó Vân Từ chẳng biết đã đứng ngoài cửa sảnh chính từ bao giờ. Hắn sững sờ: “A tỷ…”
Phó Vân Từ sắc mặt trắng bệch, đôi mắt đỏ hoe, thân hình mảnh mai đứng trong gió lạnh tưởng chừng như sắp ngã quỵ. Khương Ly vội vàng bước tới đỡ: “Sao cô lại dậy rồi?”
Phó Vân Từ được Đan Phong dìu bước vào trong, khẽ nói: “Phụ thân, mẫu thân muốn giấu con, nhưng chuyện lớn như vậy, Đan Phong vẫn nói cho con biết. Từ gia đã gửi cả thư từ hôn đến rồi, chẳng lẽ còn để con ngốc nghếch mong chờ ngày cưới nữa sao.”
Phó Vân Hành phẫn nộ nói: “Tỷ tỷ đừng vội, đệ đi tìm Từ Lệnh Tắc tính sổ!”
Phó Vân Từ lắc đầu, ánh mắt nhòa lệ: “Lần đầu là tổ mẫu hắn phái hạ nhân tới, hắn có thể không hay biết. Nhưng lần thứ hai này là mẫu thân hắn đích thân đến, hắn chắc chắn phải biết chuyện. Giờ có đi tìm hắn cũng vô dụng thôi.”
Phó Vân Hành nhất thời cứng họng, trong khi Liễu thị và Phó Thịnh thì đã sớm hiểu rõ đạo lý này. Phó Vân Từ yếu ớt ngừng lại một chút rồi nói tiếp: “Con hiện giờ tin đồn bủa vây, quả thực không phải là lương phối. Hôn sự đã lui thì cứ lui, chẳng lẽ đã bị từ hôn rồi lại còn làm chuyện mất mặt là đến tận cửa làm loạn hay sao? Con cũng đâu phải cứ nhất định là Từ Lệnh Tắc thì mới gả…”
Giọng nói Phó Vân Từ trở nên nghẹn ngào, nước mắt đọng đầy nơi đáy mắt nhưng nàng ấy vẫn cố nén không để rơi xuống. Liễu thị bước tới ôm chầm lấy con gái: “Đứa con ngoan của ta, sao số con lại khổ thế này…”
Phó Vân Hành vẫn không cam lòng bỏ cuộc: “Nếu nói cho Từ gia biết sự thật là tỷ tỷ bị tên “Tân nương đồ tể” kia tập kích thì sao? Chuyện này ngay từ đầu là do chúng ta cố ý che giấu, thành ra bây giờ mới càng giải thích càng không rõ.”
Phó Thịnh vội nói: “Con tưởng nói ra là có thể rửa sạch tiếng xấu cho tỷ tỷ con sao? Tên “Tân nương đồ tể” đó thủ đoạn tàn độc, vậy mà tỷ tỷ con lại có thể thoát khỏi tay hắn, người ngoài nhìn vào sẽ đồn đại thế nào?”
Phó Vân Hành nhìn Phó Thịnh, rồi lại nhìn sang Phó Vân Từ vẫn còn chưa hết bàng hoàng, bất lực nói: “Sự thật thì không dám nhận, lại phải gánh lấy cái tiếng oan còn tổn thương người ta hơn, thật không biết phải nói sao cho phải.”
Phó Thịnh đáp: “Tin giả thì còn có ngày tra rõ, nhưng nếu nhận chuyện thật kia, thì đó sẽ là vết nhơ cả đời không thể gột rửa của tỷ tỷ con.”
Phó Vân Từ bắt đầu ho nhẹ, Khương Ly bước lên nói: “Dù thế nào đi nữa, sức khỏe của Phó cô nương vẫn là quan trọng nhất. Bên ngoài trời lạnh, tốt hơn là không nên đứng ở đây lâu…”
Phó Vân Từ lộ vẻ cảm kích, Khương Ly lại nói tiếp: “Vừa rồi cô có một câu nói không đúng. Cô trong sạch thanh bạch, ngẩng đầu không thẹn với trời, cúi đầu không thẹn với đất. Ngược lại là tên Từ Lệnh Tắc kia, mang tiếng si tình nhưng lại hèn nhát không dám gánh vác, hắn ta mới thực sự không phải là lương phối. Đợi đến ngày tin đồn được dẹp bỏ, tự khắc sẽ có lúc hắn ta phải hối hận, cô tuyệt đối không được vì chuyện này mà tự coi nhẹ bản thân.”
Phó Vân Từ đã cố gượng gạo nãy giờ, đến khoảnh khắc này thì không thể kìm nén được nữa mà bật khóc nức nở.