Chương 12: Lý Gia Cần Ngươi

"Thần tuy còn trẻ tuổi nhưng khẩn cầu xin bệ hạ cho thần được tiếp tục thay phụ mẫu giữ gìn biên cương phía Bắc. Lý gia vẫn một lòng trung thành với người." Lý Tư Duệ bất ngờ quỳ xuống, chắp tay cầu xin Hạ Đế.

"Ngươi cứ đứng lên trước. Trẫm tự có tính toán của mình." Ông trầm ngâm nhìn Tư Duệ.

"Thần chỉ có một thỉnh cầu. Xin người chiếu cố cho tỷ tỷ của thần được sống an nhàn, tự tại. Những việc khác thần nguyện gánh vác, phân ưu cùng bệ hạ." Tư Duệ không vội đứng lên ngay mà nói thẳng ra hết ưu tư trong lòng.

"Ngươi cứ lo tang sự cho phụ mẫu trước. Chờ Nguỵ Khanh điều tra chân tướng sự việc xong lúc đó phân ưu với trẫm cũng không muộn. Hiện tại Lý gia cần ngươi chống đỡ." Hạ Đế ân cần vỗ vai cậu thiếu niên. Không hổ là nhi tử của Lý Trạch. Trong hoàn cảnh đau buồn vẫn có thể mạnh mẽ được như vậy.

Cánh cửa thư phòng mở toang, Hạ Đế chậm rãi bước ra, theo sau là Lý Tư Duệ. Trần công công vội vàng khom người đưa tay đỡ lấy Hạ Đế.

"Bẩm bệ hạ, Nguỵ đại nhân vẫn còn trong phòng nghiệm thi cùng Lý đại tiểu thư." Lão công công liền bẩm báo.

"Không cần làm phiền đến họ. Trẫm hồi cung trước." Hạ Đế xoay người rời đi.

Lý Tư Duệ cùng gia nhân cúi người cung kính tiễn ông. Bóng dáng Hạ Đế vừa khuất sau cổng phủ, hắn lập tức đi đến hậu viện. Ngay lúc đó, Tư Duệ chạm mặt Nguỵ Tử Hàm cùng Mặc Kha đi ra.

"Nguỵ đại nhân cùng tỷ tỷ nghiệm thi xong rồi sao?" Hắn nôn nóng hỏi.

"Lý đại tiểu thư đã vất vả rồi. Vết thương trên vai nàng ấy bị chảy máu, đang được Vương tiểu thư chăm sóc trong phòng. Ta phải về Tuần Bộ Ty trước." Tử Hàm đáp lại ngắn gọn rồi rời đi.

Ai không biết chắc chắn sẽ nghĩ hắn là một cỗ máy không cảm xúc, chỉ biết đến nhiệm vụ được giao. Chỉ có Mặc Kha khi nãy mới được chứng kiến một Nguỵ Tử Hàm biết quan tâm đến người khác.

Tư Duệ lại hốt hoảng chạy đến viện của Tịnh Nghi, thấy Tiểu Đào bưng ra một chậu nước với vài cái khăn đầy máu, hắn liền đi thẳng vào bên trong.

"Tỷ tỷ thế nào rồi?" Tư Duệ đến bên cạnh Vương Ngọc, ánh mắt đầy lo lắng nhìn người đang nằm trên giường.

"Muội đã thay băng cho tỷ ấy, đang chờ người mang thuốc lên." Vương Ngọc dịu dàng trấn an Tư Duệ.

Tịnh Nghi lúc mê lúc tỉnh, loáng thoáng nghe thấy tiếng trò chuyện to nhỏ xung quanh. Cơ thể cô như có thứ gì đè nặng xuống khiến cô chẳng thể cử động. Tịnh Nghi muốn gặp lại muội muội của mình trong mơ nhưng cơn đau nhức làm cô không tài nào ngủ được.

Không lâu sau, Từ Khâm dẫn theo một nam nhân dáng vẻ nho nhã, đi vào đến trước cửa viện.

"Lý công tử, ta phụng mệnh Nguỵ đại nhân đưa Lục tiên sinh đến xem bệnh cho tiểu thư."

Tư Duệ liền ra ngoài đón Lục Dịch, mời ông vào phòng. Người này mặc y phục màu xám đơn bạc, vóc dáng cao ráo, tóc được búi lên bằng trâm ngọc. Đôi mắt phượng hẹp dài sâu như hồ thu không đáy. Trên vai ông ta đeo một hòm thuốc, một tay cầm theo chiếc quạt lông vũ khẽ phe phẩy theo từng bước đi. Đây chẳng phải là Lục tiên sinh danh tiếng lừng lẫy với tài học sâu rộng, uyên bác sao? Bao nhiêu danh gia vọng tộc mời Lục Dịch về dưới trướng của mình đều bất thành. Thì ra ông ta là người của Nguỵ Tử Hàm.