Chương 11: Nỗi Đau

Cánh cửa phòng mở toang, Nguỵ Tử Hàm bế bổng Tịnh Nghi trên tay vội vã bước ra. Vương Ngọc và Tiểu Đào nghe tiếng động, xoay lại thấy ngay cảnh này thì hoảng hốt chạy đến. Bọn họ sốt ruột chờ đợi hơn hai canh giờ cuối cùng đã thấy người xuất hiện nhưng trong tình cảnh không ổn cho lắm.

"Phòng của Lý tiểu thư ở đâu?" Vẻ mặt của Tử Hàm vẫn bình tĩnh tuy nhiên giọng hắn hơi khàn đi.

Tiểu Đào lập tức dẫn đường đến viện của Tịnh Nghi. Ba người băng qua một sân vườn nhỏ rồi đi trên một hành lang gỗ dài nối thẳng vào viện. Đến khi đặt người nằm lên giường, Tử Hàm mới lấy lại vẻ mặt lãnh cảm, giọng nhàn nhạt giải thích.

"Lý tiểu thư đã quá lao tâm lao lực. Tình huống cấp bách nên tại hạ đành mạo muội. Ta đã gọi Lục tiên sinh của bổn phủ đến, hy vọng có thể giúp ích được đôi chút cho các vị."

Vương Ngọc với phong thái của tiểu thư khuê các liền nhã nhặn đáp.

"Đa tạ Nguỵ quốc công đã có lòng. Dù sao nơi này cũng là khuê phòng của Tịnh Nghi tỷ tỷ, ở lại lâu cũng không tiện, để Tiểu Đào đưa ngài ra chính viện."

"Không cần, ta tự đi được. Các người hãy chăm sóc tốt cho nàng ấy." Tử Hàm phất tay áo, lạnh lùng rời đi.

Hắn sải từng bước dài băng qua những miếng đá xanh được lát trên sân viện. Dọc bờ tường là từng khóm hoa hoa tường vi rực rỡ sắc màu. Ngay cổng còn có một cây hoa lê chưa nở. Tử Hàm xoay người, một lần nữa nhìn về hướng căn phòng được che bởi tấm bình phong trang nhã. Nữ tử ái mộ hắn không hề ít nhưng Tử Hàm chưa từng thấy ai đặc biệt giống cô nương kia, người luôn có một luồng ý chí mạnh mẽ tỏa ra như muốn hút lấy những người xung quanh.

Mặc Kha bị bỏ lại một mình trong căn phòng với hai thi thể. Hắn thu dọn giấy tờ ghi chép cẩn thận rồi gọi Trương quản gia vào thay đồ sạch sẽ cho phu phụ Lý tướng quân. Sau đó hắn một mình ra chính viện chờ đợi Nguỵ Tử Hàm.

Huyền mộc hương lan toả, hoà quyện trong không khí, khiến cho thư phòng trở nên ấm áp, an tĩnh hơn nhưng xung quanh Hạ Đế lại toát ra sự lạnh lẽo đáng sợ. Sắc mặt ông càng lúc càng tối theo lời kể của tên lính. Hạ Đế không thể tin nổi trước khi chết Lý phu nhân lại chịu nhiều đau đớn như vậy.

Lý Tư Duệ cũng không khá hơn là mấy, hai tay cậu thanh niên siết thành quyền, ánh mắt đầy căm phẫn. Vì có thánh thượng trước mặt nên cậu không dám thất thố, chỉ đành cố kìm nén đau thương.

"Dẫn hắn đi chữa trị rồi đưa đến Tuần Bộ Ty cho Nguỵ Tử Hàm." Hạ Đế ra lệnh cho hai thị vệ ở ngoài cửa đưa tên lính kia đi.

Thư phòng trở nên yên tĩnh, Hạ Đế chống hai tay lên bàn để lấy lại bình tĩnh.

"Hoàng thượng, người không sao chứ?" Tư Duệ lo lắng hỏi, toan đỡ lấy Hạ Đế.

"Trẫm... không sao." Ông nhanh chóng lấy lại dáng vẻ điềm tĩnh, uy nghiêm của một vị hoàng đế.

Dù sao Lý phu nhân cũng là người phụ nữ Hạ Đế từng yêu thương hết mực, đồng cam cộng khổ khi hai người bị xuyên đến thế giới này. Làm sao ông không khỏi đau lòng? Chỉ vì hai chữ "quyền lực" mà Hạ Đế đã vuột mất bà. Giờ đây trong lòng ông chỉ toàn những câu "giá như..." Hai đứa con mà Lý phu nhân để lại, trong đó Tịnh Nghi chính là con ruột của Hạ Đế. Năm xưa dù biết mình đã mang thai nhưng Lý phu nhân vẫn dứt áo ra đi đến biên cương cùng Lý Trạch. Bí mật này mãi chỉ có ba người bọn họ biết. Nay phu phụ Lý tướng quân không còn nữa, lại thấy Tịnh Nghi yếu ớt như ngọn đèn trước gió. Hạ Đế thầm quyết trong lòng phải bù đắp cho hai đứa trẻ thơ dại, không để Lý gia tuyệt tự.