Chương 6: Ứng Nghiệm

Toàn thân Tịnh Nghi như bị đông cứng, đồng tử đen thẫm co rút mạnh mẽ khi thấy hai thi thể đầy vết thương, gương mặt trắng dã, không còn dấu hiệu của sự sống. Còn có một tên lính thương tích đầy mình đang quỳ ở phía trước.

Hắn chính là người duy nhất sống sót, cố vượt qua sự bao vây của kẻ thù, mang thân xác phu phụ tướng quân về đây. Tay Vương Ngọc đang vịn lấy Tịnh Nghi cũng run lên không dứt, đôi mắt đã ngập một tầng nước, tay còn lại che miệng ngăn tiếng khóc bật ra.

Tịnh Nghi sụp đổ hoàn toàn. Nàng té quỵ xuống ngay bên cạnh hai thi thể, không tin vào mắt mình. Lúc này Tư Duệ mới giật mình, vươn tay đỡ lấy Tịnh Nghi.

"Tỷ tỷ, cẩn thận cơ thể. Tỷ còn đang bị thương."

"Mẫu thân ... phụ thân ... Tại sao ... tại sao lại thế này?" Tịnh Nghi ngước lên nhìn Tư Duệ, nước mắt tuôn ra ướt đẫm khuôn mặt kiều diễm, yếu ớt.

Nàng quay qua nhìn kỹ lại một lần nữa. Người nữ nhân đang nằm yên kia làm sao nàng có thể nhận nhầm được. Đó chính là người mẹ mà Tịnh Nghi đã tìm kiếm bao năm qua. Tuy đã có dấu vết thời gian trên mặt nhưng đường nét không hề thay đổi. Tịnh Nghi không ngờ mình nhận lại mẹ trong hoàn cảnh như thế này.

Tịnh Nghi lại nhìn qua thi thể nam nhân bên cạnh. Chính là đại tướng quân Lý Trạch nhưng … ông ấy không phải là cha ruột của nàng. Chẳng nhẽ mẹ nàng gặp được người này rồi trở thành phu thê?

Vậy còn cha ruột của nàng ở đâu? Không lẽ đã chết trong tai nạn năm xưa? Còn muội muội kia rốt cuộc là con của mẹ nàng với ai? Cô nương ấy nói hai người là tỷ muội cùng cha cùng mẹ... rồi A Duệ thì sao...?

Hàng loạt câu hỏi xuất hiện trong đầu Tịnh Nghi nhưng không ai có thể cho nàng một lời giải thích ngay lúc này. Ký ức của Tịnh Nghi ùa về.

Từ khi có nhận thức, Lý tướng quân luôn là một người cha dịu dàng, hết mực yêu chiều nàng. Nếu ngày nọ nàng không nghe lén được cuộc nói chuyện giữa mẹ và Lý Trạch chắc có lẽ Tịnh Nghi sẽ mãi nghĩ rằng mình chính là con gái ruột của ông.

"Phụ thân và mẫu thân bị ám sát trên đường trở về. Đệ nhất định sẽ điều tra chuyện này, báo thù cho họ." Giọng Tư Duệ cố kìm nén bi thương, giải thích với Tịnh Nghi.

Ngay khi tướng quân Lý Trạch biết hai đứa con của mình bị phục kích, lập tức ngay trong đêm ông cùng phu nhân và vài thân tín âm thầm lên đường về Hạ Kinh sớm hơn kế hoạch. Vậy mà vẫn có kẻ biết được, phái sát thủ ám toán bọn họ.

Năm xưa, Giang Nghi quyết tâm thi vào trường y, miệt mài học tập trở thành một pháp y chỉ vì cô vẫn mang hy vọng một ngày nào đó có thể tìm lại thân xác cha mẹ. Không ngờ điều này lại ứng nghiệm ngay vào lúc này.

Lý gia trong một lúc mất đi trụ cột, người trên kẻ dưới đều đau lòng, tình hình hỗn loạn. Lý Tư Duệ còn quá non trẻ, chưa kịp thích nghi trước cú sốc quá lớn. Tịnh Nghi thì bàng hoàng, đứng còn không vững. Bất chợt một tiếng hô lớn từ ngoài cổng chính vang lên.

"Hoàng thượng giá đáo."