Chương 7: Thỉnh Cầu

Ngay sau đó là hai hàng lính rầm rập chạy vào, mũ giáp đầy đủ nghiêm trang đứng kín khắp sân viện.

Vừa nghe xong, ai nấy đều sững sờ. Lý Tư Duệ phất tay ra hiệu cho gia nhân lập tức đứng lại ngay ngắn. Cậu ta cúi xuống đỡ lấy Tịnh Nghi đứng lên chuẩn bị hành lễ. Từ đằng xa, một bóng người uy nghiêm trong bộ long bào vàng rực, đĩnh đạc bước đến. Tư Duệ cùng Tịnh Nghi, Vương Ngọc liền chắp tay, quỳ xuống khấu đầu.

"Hoàng thượng ngự giá thân chinh, thần tiếp đón chậm trễ, xin người thứ tội."

"Các khanh bình thân. Lý gia xảy ra chuyện lớn như thế này Trẫm không thể làm ngơ được." Giọng Hạ Đế hơi khàn xen lẫn chút đau lòng. Phu thê Lý tướng quân là trọng thần của triều đình, sát cánh cùng ông ngay những ngày đầu lập quốc. Vừa nghe Nguỵ Tử Hàm báo hung tin, ông vội vã đích thân đến Lý phủ.

Tịnh Nghi nghe thấy giọng nói này trong thoáng chốc có cảm giác rất quen thuộc, liền ngước mặt lên nhìn. Một lần nữa cô không khỏi choáng váng. Người đàn ông đầy uy quyền đang đứng trước mặt cô chính là Hạ Đế. Đây chẳng phải là lấy chữ Hạ trong tên Giang Hạ - cha ruột của cô sao? Gương mặt thân thương của người cha xa cách mười mấy năm xuất hiện ngay phía trước, chỉ cách Tịnh Nghi vài bước chân.

Ánh mắt cô dừng lại trên người của Hạ Đế, hiện rõ sự phức tạp. Ông ta cũng chú ý đến cô, trầm ngâm một lúc mới lên tiếng hỏi.

"Con chính là Tịnh Nghi?"

Cô giật mình, có chút lúng túng cúi xuống cung kính trả lời.

"Là dân nữ."

"Không cần câu nệ lễ tiết, ta nghe nói con bị thương trên đường trở về." Tuy vẻ mặt có phần xa cách nhưng Hạ Đế không giấu được sự quan tâm trong lời nói.

"Tạ ơn hoàng thượng quan tâm. Vết thương của dân nữ đã được xử lý ổn thoả." Tịnh Nghi ngược lại trả lời rất khách khí.

Hạ Đế khẽ gật đầu rồi quay qua nói với Lý Tư Duệ.

"Nguỵ đại nhân sẽ tiếp quản điều tra chân tướng vụ án, cho Lý gia một lời giải đáp thỏa đáng."

Lúc này Tịnh Nghi mới chú ý đến Nguỵ Tử Hàm mặc trường bào màu đen, dáng vẻ lãnh đạm đứng bên cạnh Hạ Đế. Đôi mắt màu hổ phách âm thầm quan sát cô từ khi đi vào. Hai bên là hai thuộc hạ thân tín của hắn - Mặc Kha và Từ Khâm, vẻ mặt lạnh lùng không kém chủ tử của bọn họ.

"Lý Tư Duệ, tìm một chỗ yên tĩnh, ta muốn nói chuyện riêng với khanh, dẫn cả tên lính còn sống kia vào." Hạ Đế ra lệnh nhưng mắt vẫn luôn nhìn vào thi thể của Lý phu nhân không rời.

Khi Tư Duệ toan dẫn Hạ Đế vào thư phòng thì Tịnh Nghi vội vàng quỳ xuống, giọng thành khẩn.

"Hoàng thượng, dân nữ có một thỉnh cầu. Xin người cho dân nữ được đích thân nghiệm thi, phối hợp điều tra cùng Nguỵ đại nhân."

Trong một tích tắc, đôi mắt của Nguỵ Tử Hàm như loé lên, khoé môi khẽ cong nhẹ.Tịnh Nghi vừa dứt lời thì tất cả ánh mắt đều đổ dồn lên cô. Thiếu nữ với thần sắc nhợt nhạt nhưng đôi mắt hạnh ngọt ngào lúc này lại thể hiện sự kiên định và mạnh mẽ.

"Tỷ tỷ..." Tư Duệ bị cả kinh không thốt nên lời.

Vương Ngọc đứng đằng sau hoảng hốt không kém.

"Tỷ đừng nói liều trước mặt thánh thượng." Cô giật giật tay áo của Tịnh Nghi nhỏ giọng nhắc nhở.