Chương 47: Hoàng Gia

Nếu Nguỵ Tử Hàm mang vẻ lạnh lùng, phong trần của một võ tướng, Dương Thừa Vũ đẹp một cách phong nhã thế gia thì thái tử chính là sự dung hòa hoàn hảo giữa hai vẻ đẹp này. Ngũ quan đoan chính, đường nét sắc sảo nhưng hài hòa. Đôi mày thanh tú là điểm nhấn cho cặp mắt đen sâu thẳm, trầm tĩnh. Sống mũi cao thẳng tắp tạo nên một khí thế kiêu ngạo. Rõ ràng đây là một nam tử tuấn mỹ mang cốt cách của nhà đế vương.

Tịnh Nghi thoáng ngẩn ngơ. Nếu nàng không nhầm thì thái tử chính là đệ đệ cùng cha khác mẹ của mình. Nhưng từ chỗ nàng nhìn qua, trong lòng lại dấy lên cảm giác thật xa cách. Chỉ có vài dãy bàn nhưng cứ như hai thế giới khác nhau. Tịnh Nghi trầm tư suy nghĩ liệu hoàng hậu có biết chuyện này không? Càng nghĩ tâm trạng của Tịnh Nghi càng như ngồi trên chảo lửa.

"Tỷ tỷ, tỷ mệt sao?"

Thấy Tịnh Nghi thất thần, Vương Ngọc khẽ lay tay nàng, quan tâm hỏi han.

"Tỷ không sao, chỉ là có chút không quen." Nàng khẽ cười đáp lại.

Tô Doanh ngồi cách đó hai bàn vẫn nghe được loáng thoáng cuộc trò chuyện của Tịnh Nghi. Nàng ta nhếch môi nói với Khương tiểu thư bên cạnh.

"Đúng là cho dù có cố mấy cũng chẳng che giấu được bản chất nhà quê."Tô Doanh sau khi buông mấy câu mỉa mai Tịnh Nghi thì luôn hướng về phía thái tử với ánh mắt đầy ngưỡng mộ. Nàng ta thầm mừng trong lòng vì nhìn xung quanh chẳng có ai xứng làm đối thủ của mình.

Thừa Vũ từ hướng đối diện vẫn luôn quan sát Tịnh Nghi. Nàng biết hắn nhìn mình nhưng giả vờ lảng tránh, quay sang trò chuyện cùng Vương Ngọc. Khi thấy tất cả thần tử đã có mặt đầy đủ, Trần công công đứng nghiêm hô vang.

"Hoàng thượng, hoàng hậu giá đáo."

Lập tức văn võ bá quan đồng loạt chỉnh tề triều phục, bước ra quỳ xuống trên thảm. Các tiểu thư, công tử cũng cúi mình quỳ bên cạnh. Tiếng hô vang đồng thanh làm rung động cả điện Thái Hoà.

"Hoàng thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế."

"Hoàng hậu thiên tuế, thiên tuế, thiên thiên tuế."

Hoàng thượng khoác hoàng bào thêu rồng vàng, dáng vẻ uy nghiêm bước vào. Ngay bên cạnh là hoàng hậu trong phượng bào rực rỡ, dung nhan đoan trang, khoan thai đi cùng hoàng thượng tiến đến long ỷ. Theo sau hoàng hậu là Vệ quý phi cùng công chúa Ngọc Dao.

Vệ quý phi mặc y phục màu tím nhạt thêu kim tuyến vàng lấp lánh, nhan sắc ôn nhu, hiền hậu nhưng khí chất không hề thua kém bậc mẫu nghi thiên hạ. Công chúa trẻ trung trong bộ xiêm y màu vàng nhạt, đôi mắt lấp lánh như chứa đựng ngàn ánh sao, dung nhan kiều diễm như đóa hoa chớm nở. Nàng chính là nhi tử của Hạ Đế và quý phi.

Khác với các bậc quân vương trước, Hạ Đế chỉ có hoàng hậu là chính thê và phi tử duy nhất là Vệ quý phi. Trong cung của ông chẳng hề có cảnh ba ngàn giai nhân đấu đá lẫn nhau. Vệ quý phi một lòng cung kính hầu hạ ông và hoàng hậu. Còn hoàng hậu rất bao dung, xem quý phi như tỷ muội thân thiết. Cho dù triều thần thường tìm cách thúc giục Hạ Đế tuyển thêm phi tần, khai chi tán diệp nhưng không thể thay đổi được suy nghĩ này của ông.

Từ trên cao, Hạ Đế nở một nụ cười hài lòng, phất tay ra hiệu cho bá quan văn võ.

"Các khanh bình thân."

Sau đó ông thong thả ngồi xuống long ỷ, hoàng hậu an vị trên phượng tọa bên cạnh. Vệ quý phi thì ngồi dưới hoàng hậu một chút. Ngọc Dao công chúa cũng có vị trí dành cho hoàng nữ nhưng nàng lại không ngồi ở đó mà chạy qua bên chỗ thái tử, giọng nũng nịu.

"Thái tử ca ca, cho muội ngồi ở đây cùng với huynh nhé!"

"Dao nhi, không được vô lễ." Vệ quý phi lập tức lên tiếng nhắc nhở.

"Không sao đâu Vệ nương nương, cứ để hoàng muội ngồi cạnh ta." Thái tử mỉm cười bất lực nhưng hành động lại đầy bao dung. Ai bảo hắn chỉ có một muội muội này, chỉ biết cưng chiều nàng hết mực.