Chương 5: Sụp Đổ

Không biết từ lúc nào mà cơ thể hai người bọn họ càng lúc càng trôi gần hơn về phía làn sương kia. Cô gái không ngừng thúc giục Giang Nghi.

"Tỷ tỷ, đến lúc phải đi rồi. Đừng ở đây nữa...”

Tịnh Nghi bừng tỉnh, mở mắt ra mới thấy mình đang nằm trong một căn phòng. Cô nhìn kỹ thêm một lần nữa mới nhớ ra đây là phòng của mình tại phủ tướng quân. Cơn đau từ bả vai bị thương truyền xuống khiến Tịnh Nghi không khỏi nhăn mặt. Vết thương đã được xử lý và băng bó cẩn thận. Nếu với cơ thể lúc ở thế giới hiện đại, chút thương tích này chẳng đáng ngại với cô. Nhưng giờ đây Tịnh Nghi lại cảm thấy rất đau đớn và mệt mỏi.

"Tiểu thư... tiểu thư tỉnh lại rồi." Giọng nói mừng rỡ của nha hoàn Tiểu Đào khiến cô giật mình.

Tiểu cô nương vui mừng đến nỗi nước mắt nước mũi giàn giụa, nhem nhuốc đầy mặt.

"Xin lỗi tiểu thư... là nô tỳ không chăm sóc tiểu thư chu đáo, để tiểu thư bị thương thế này...” Tiểu Đào nức nở. Trước khi chiếc xe ngựa bị rơi xuống sông, Tiểu Đào ngồi ngay bên ngoài nên bị hất tung ra trước, rơi sát bên mép vực.

"Không trách ngươi. Đừng khóc nữa. Đỡ ta dậy một chút." Tịnh Nghi đưa tay ra hiệu cho nha hoàn thân cận của mình. Cô gái cũng bị trầy xước không ít nhưng luôn túc trực canh chừng cho tiểu thư của mình.

Tiểu Đào vội ngồi lên giường, đỡ Tịnh Nghi dựa vào mình, đưa chén trà cho cô nhấp một ngụm. Tịnh Nghi cố gắng gượng dậy, lấy tay tự bắt mạch cho mình. Ngày trước ở với ông nội là thầy thuốc đông y, cô đã học được không ít bản lĩnh lẫn kinh nghiệm.

Bắt mạch xong Tịnh Nghi chỉ còn biết thở dài, thầm nghĩ với cơ thể suy nhược thê thảm như thế này chẳng biết có cầm cự nổi đến lúc gặp lại cha mẹ hay không nữa. Mạch vừa trầm vừa loạn chứng tỏ độc đã ngấm vào lục phủ ngũ tạng, khí huyết tổn thương nghiêm trọng, kinh mạch tắc nghẽn.

"Kẹt... " cánh cửa phòng được nhẹ nhàng đẩy ra.

"Tịnh Nghi, tỷ tỉnh rồi sao?" Một cô gái trong bộ y phục màu lục trang nhã, trên tay mang theo khay thuốc, vội vàng bước vào.

Vương Ngọc không giấu nổi vui mừng, đến ngồi bên cạnh Tịnh Nghi, nắm lấy tay cô, giọng rất dịu dàng.

"Tỷ ngủ một ngày một đêm rồi, mau uống chén thuốc này, muội sẽ kêu người mang cháo lên."

Tiểu Đào đón lấy chén thuốc từ Vương Ngọc, cẩn thận bón từng muỗng cho Tịnh Nghi.

Cô ấy chính là thanh mai trúc mã của Lý Tư Duệ. Lần này vừa nghe hai tỷ đệ Lý gia hồi kinh, Vương Ngọc vô cùng phấn khởi, mấy ngày liền đến phủ tướng quân giúp chuẩn bị mọi thứ. Hai nhà Lý - Vương từ xưa đã có giao tình rất tốt. Hai đứa trẻ này cũng được định sẵn là một cặp trời sinh, trai tài gái sắc nổi tiếng khắp Hạ Kinh.

"Vương Ngọc, muội luôn ở đây chăm sóc cho ta sao?" Tịnh Nghi không cần Tiểu Đào đút thuốc mà đỡ lấy chén thuốc còn nóng, chẳng ngần ngại mà uống nhanh. Mùi vị đắng nồng xông thẳng vào khoang miệng và cổ họng khiến cô ho lên mấy tiếng.

"Tỷ tỷ, cẩn thận, từ từ thôi." Vương Ngọc lo lắng, vỗ lưng cho Tịnh Nghi mấy cái rồi đưa cho cô một miếng bánh ngọt nhỏ.

"A Duệ đâu rồi? Đệ ấy có an toàn không?" Cô đặt chén thuốc qua khay, nhớ ra trước khi mình bất tỉnh đã nghe tiếng gọi của Tư Duệ liền hỏi Vương Ngọc.

"A Duệ đang lo mấy việc bên ngoài. Huynh ấy không sao, tỷ đừng lo." Nàng ta đáp lời rồi đỡ Tịnh Nghi nằm xuống lại. Tiểu Đào bưng khay thuốc lui xuống, nhường chỗ cho hai vị tiểu thư tâm sự.

Nhưng Tịnh Nghi còn chưa kịp đặt lưng xuống giường đã nghe tiếng ồn ào từ bên ngoài truyền đến. Cô tò mò gượng dậy muốn ra ngoài. Vương Ngọc chỉ đành đỡ lấy Tịnh Nghi, khoác thêm một chiếc áo choàng lên cho cô rồi dìu ra xem thử có chuyện gì.

Ngay đại viện, rất nhiều người đang tụ tập xung quanh, tiếng nói xôn xao khắp nơi, thậm chí còn có tiếng khóc nức nở của gia nhân. Tịnh Nghi cùng Vương Ngọc vất vả chen lấn một lúc mới thấy được Tư Duệ đang đứng ngay chính giữa. Nhưng sắc mặt của chàng thiếu niên hoàn toàn trắng nhợt, ánh mắt thất thần nhìn xuống hai thi thể đang nằm trên cáng.

"A Duệ" Tịnh Nghi cất tiếng gọi. Ngay sau đó cô liền bị hình ảnh bên dưới đập ngay vào mắt.