Chương 38: Bạch Y

Hai nữ tử tươi cười chuẩn bị lên xe ngựa thì bất chợt từ xa có hai kẻ áo đen cưỡi ngựa phi nước đại lao đến, xô đẩy hàng quán ven đường đổ rạp. Vương Ngọc đang bước lên thì ngựa của họ bị hoảng sợ, chồm lên một phát. Nàng lảo đảo ngã xuống, Tịnh Nghi còn ở bên dưới nhanh chóng vươn tay đỡ lấy nàng kéo sát vào bên trong. Tiểu Đào bị hoảng hốt không kém, la lên một tiếng rồi ôm chầm lấy cánh tay của Tịnh Nghi.

Sau đó nàng kịp thời chụp lấy một cây gậy ngay cửa tiệm, đánh mạnh vào chân một con ngựa. Tiếng ngựa hí vang trời rồi một bóng người bị ngã mạnh xuống đất, bên cạnh là con ngựa quỳ rạp. Tiểu Bảo từ lúc nào đã đứng chắn trước Tịnh Nghi, tư thế sẵn sàng bảo vệ nàng.

Tên áo đen còn lại chạy chưa được bao xa thì một bóng nam nhân dùng khinh công nhẹ nhàng bay lướt lên, tung một cước hạ gục hắn. Hai gã áo đen nằm lăn lộn trên nền đất dơ bẩn. Nam nhân kia trong bộ bạch y chẳng khác gì tiên nhân hạ phàm, không nhiễm bụi trần, thong thả bước đến lạnh lùng đạp mạnh lên một gã, hành động hoàn toàn trái ngược với vẻ ngoài nho nhã của mình.Tịnh Nghi bình tĩnh đứng qua một bên quan sát một màn này.

"Không ngờ có kẻ to gan muốn ám sát bổn công tử đây." Giọng hắn nhàn nhạt, người khác khó lòng nhận ra tâm tư bên trong.

Mấy cô nương ở trong Tố Y Phường nghe tiếng động ồn ào bên ngoài không khỏi tò mò chạy ra xem sự tình.

"Hình như đó là Dương công tử của phủ thừa tướng." Vài tiếng xì xào bàn tán sau lưng Tịnh Nghi vang lên.

"Chẳng phải đây là Dương Thừa Vũ - là một trong tuyệt thế song kiêu của kinh thành?"

Tịnh Nghi nghe loáng thoáng cũng đoán được nam nhân trước mặt là kẻ không hề tầm thường. Ánh mắt hắn nhìn hai tên thích khách sắc bén như lưỡi dao, kèm theo dáng vẻ ngạo cốt lãnh tâm khiến người khác có phần e dè, phải giữ khoảng cách.

Không lâu sau, một đoàn thị vệ chạy đến bắt lấy hai tên thích khách. Lúc này Dương Thừa Vũ mới dời ánh mắt nhìn sang nữ tử đứng bên đường. Vương Ngọc và Tiểu Đào bị một phen kinh hãi, sắc mặt trắng bệnh. Chỉ có Tịnh Nghi vẫn giữ được điềm tĩnh.

"Vừa rồi khiến nhị vị tiểu thư bị dọa sợ. Là ta sơ suất. Xin thứ lỗi." Thừa Vũ nói một câu đầy khách khí với nữ nhân mang vẻ đẹp động lòng người trước mặt kèm theo sự đánh giá trong âm thầm.

Thoạt nhìn nàng rất mong manh, yếu đuối nhưng khi nàng vung gậy hạ gục con ngựa lại rất mạnh mẽ, phản xạ nhanh nhạy. Nếu là nữ nhân khác trong tình huống này có lẽ đã khóc thét lên rồi. Hắn nhận ra Vương Ngọc là thiên kim tiểu thư của thái phó đương triều. Nữ tử bên cạnh nàng có phần lạ mặt, Thừa Vũ suy nghĩ một lúc cũng không đoán ra được nàng là tiểu thư nhà nào.

"Dù sao bọn ta vẫn an toàn. Công tử không cần để tâm." Tịnh Nghi mang phong thái nhã nhặn đáp trả hắn.

Sau đó nàng hành lễ theo đúng quy củ rồi lên xe ngựa hồi phủ. Chiếc xe được Tiểu Bảo nhanh chóng điều khiển rời khỏi đám đông. Thừa Vũ nhìn theo cho đến khi không thấy bóng dáng chiếc xe đâu nữa mới nhảy lên ngựa, cùng thuộc hạ áp giải thích khách về phủ thừa tướng.