Khi dàn vũ nữ kết thúc bài múa liền kính cẩn cúi người trước hoàng thượng và hoàng hậu rồi lui ra. Lúc này, Tô Doanh mới mang dáng vẻ yểu điệu, thướt tha trong tà váy hồng, quỳ xuống giữa điện, khẽ liếc qua thái tử rồi mới ngước lên, giọng điệu ngọt ngào.
"Nhân dịp sinh thần của hoàng hậu, thần nữ xin được tấu một khúc nhạc cho người. Kính chúc hoàng hậu phượng thể an khang."
"Được, Doanh nhi ngoan. Bổn cung rất muốn thưởng thức cầm nghệ của ngươi. Ta đã nghe các tiên sinh dạy học khen ngợi ngươi không ít lần, hôm nay hãy cho mọi người được mở mang tầm mắt.” Hoàng hậu mỉm cười hài lòng, vẫy tay ra hiệu cho cung nhân mang đàn đến cho Tô Doanh.
Nàng ta đứng dậy đoan trang hành lễ rồi đến chỗ đàn vừa được chuẩn bị. Khi đi ngang qua thái tử, Tô Doanh khẽ nghiêng đầu, khóe môi như cánh hoa đào cong nhẹ, để lại một nụ cười hờ hững thấp thoáng. Đôi mắt lấp lánh lóe lên một tia câu dẫn mơ hồ, quyến rũ lạ thường. Tất cả những điều ấy tựa như một cơn gió nhẹ lướt qua, làm ngứa ngáy lòng người.
“Xem ra mẫu hậu rất ưng ý Tô tiểu thư. Không chừng muội sắp phải gọi người ta một tiếng tẩu tẩu rồi.” Ngọc Dao huých tay ra hiệu với hoàng huynh của mình.
Thái tử Giang Uyên vẫn giữ phong thái điềm tĩnh, vẻ mặt chẳng mảy may thay đổi. Nữ nhân tìm cách tiếp cận hắn trước giờ không ít, chiêu trò nào cũng đã thấy qua. Nhưng Tô Doanh thuộc hàng cao thủ tâm cơ hơn rất nhiều. Nàng ta như có như không, thích dùng chiêu "lạt mềm buộc chặt". Thậm chí Tô Doanh có thể khiến hoàng hậu cũng phải yêu thích mình cũng đã tốn không ít công sức.
Thái tử tâm sáng như gương làm sao không nhận ra nữ nhân này tâm sâu khó lường, tự dưng trong lòng lại sinh ra mấy phần chán ghét. Biết rằng lớn lên trong cung, là người kế thừa đại nghiệp, không thể tùy tiện lựa chọn nhân duyên cho chính mình nhưng Giang Uyên vẫn ôm hy vọng tìm được người thật sự mang tình cảm chân thành, không màng địa vị, danh tiếng.
Khi những ngón tay mảnh khảnh, trắng nõn của Tô Doanh đặt lên dây đàn thì tiếng ồn xung quanh lập tức im bặt. Mái tóc đen dài của nàng như dòng suối ôm lấy bờ vai nhỏ nhắn. Một thoáng tĩnh lặng trôi qua, âm điệu đầu tiên vang lên trong trẻo như giọt sương mai buổi sớm. Khúc nhạc ngân vang len lỏi khắp mọi ngóc ngách trong cung điện, lúc trầm như gió đêm vờn qua rừng trúc, lúc bổng như chim oanh hót trên cành liễu. Có không ít các vị đại thần am hiểu âm luật, ngồi gật gù chăm chú lắng nghe, âm thầm tán thưởng. Tô thượng thư mang vẻ mặt đầy tự mãn trước màn biểu diễn của ái nữ.
Đến lúc những âm thanh cuối cùng kết thúc, người người vẫn còn ngẩn ngơ. Tiếng vỗ tay của hoàng hậu phá tan không khí trầm lắng, đưa mọi người quay lại thực tại.
"Hay lắm! Quả là xứng danh đệ nhất tài nữ kinh thành."
Bà vừa khen vừa liếc qua quan sát thái độ của thái tử. Hắn cũng vỗ tay hưởng ứng nhưng vẻ mặt chẳng có gì là động lòng trước mỹ nhân. Tô Doanh đứng lên, chắp tay trước mặt, cử chỉ đúng lễ.
"Thần nữ tạ hoàng hậu đã khen. Đây là vinh dự của thần. Nếu đã khiến người vui vẻ như vậy, thần xin nguyện tấu thêm một bản nữa... nhưng chỉ một mình thần đàn thì hơi đơn điệu. Thần muốn nhờ một vị tiểu thư phối hợp một điệu múa cho thêm phần đặc sắc."
"Đúng là một ý kiến hay." Một giọng nói từ chỗ mấy viên quan vang lên ủng hộ lời này của Tô Doanh.