Chương 46: Cốt Cách Đế Vương

Quan lại quần thần nô nức kéo vào điện. Sứ thần các nước xung quanh cũng được mời đến tham dự. Bên trái điện là hàng ghế dành cho văn thần, còn bên phải là dành cho võ tướng. Dương thừa tướng cùng Dương Thừa Vũ vừa xuất hiện đã gây chú ý mạnh mẽ. Mấy viên quan liền cung kính đến chào ông ta.

Dương thừa tướng khoác bộ triều phục thêu văn hạc, tay chắp sau lưng, mày rậm, đôi mắt sáng quắc ánh lên đầy uy quyền. Ai đứng trước mặt ông ta cũng phải kiêng nể mấy phần. Trái ngược với khí thế của thừa tướng Dương Trác, nhi tử của ông ta - Dương Thừa Vũ trong y phục bằng gấm màu trắng, đầu vấn tóc gọn gàng cài trâm ngọc, bên hông đeo một miếng ngọc bội quý giá, toàn thân toát lên vẻ nho nhã nhưng tạo cảm giác lạnh lùng, khó gần.

Dương Trác ngồi vào bàn được sắp xếp ngay bên dưới chỗ của hoàng thất. Dương Thừa Vũ đến ngồi vào vị trí dành cho các công tử thế gia. Hắn vừa an toạ thì ánh mắt liền bị thu hút bởi một bóng dáng của nữ tữ đang đi vào điện.

Giữa hàng loạt nữ nhân trong các bộ váy áo rực rỡ nổi bật, nàng lại mặc y phục lụa trắng ngà, tóc không cần châu báu ngọc ngà tô điểm mà chỉ cài một cây trâm ngọc. Tịnh Nghi tựa như đóa bạch mai trong tuyết, thanh khiết và cao quý. Gương mặt nàng không điểm phấn tô son quá nhiều nhưng khí chất ung dung, phong thái điềm nhiên lại vô tình thu hút nhiều ánh mắt. Các vị công tử có mặt trong điện đều dồn hết vẻ kinh ngạc nhìn về phía nàng, thắc mắc không biết đây là vị tiểu thư nhà nào.

Thừa Vũ khẽ cong khóe môi, toan đứng dậy đi về hướng Tịnh Nghi. Nhưng hắn còn chưa kịp bước đi đã thấy Nguỵ Tử Hàm xuất hiện, giọng nói tuy trầm lại ẩn chứa vài phần thân thiện.

"Lý tiểu thư, hôm nay thần sắc tiểu thư có vẻ tốt hơn trước."

"Đa tạ Nguỵ quốc công quan tâm, đúng là sức khỏe của ta gần đây đã khá hơn nhiều." Nàng thi lễ với hắn, cử chỉ rất mực đoan trang, chẳng hề thua kém bất kỳ tiểu thư nào ở kinh thành.

Tử Hàm đưa tay ra hiệu mời Tịnh Nghi đi vào bên trong cùng hắn. Nàng nở một nụ cười diễm lệ ngây ngất lòng người. Hành động này làm sao lọt qua nổi ánh mắt của những nữ nhân quanh đó. Các nàng ta ganh ghét đến đỏ cả mắt. Tô Doanh cũng không ngoại lệ nhưng vì giữ hình tượng trước người khác nên chỉ đành làm ngơ. Có người còn thất thần siết chặt váy áo nhăn nhúm lại. Thừa Vũ ngồi yên một chỗ quan sát mọi việc. Hắn cũng khá ngạc nhiên khi thấy một kẻ vốn lãnh cảm như Tử Hàm từ bao giờ lại biết quan tâm người khác như thế.

Tịnh Nghi và Vương Ngọc ngồi vào dãy bàn thứ hai dành cho nữ quyến, ngay sau lưng Vương thái phó, vừa hay đối diện với Dương Thừa Vũ. Ngụy Tử Hàm thì ngồi đối diện với Dương thừa tướng. Tô Doanh ngồi cùng dãy với Tịnh Nghi, ở phía trên nàng hai bàn.

Tiếng nhạc hòa tấu trong điện du dương êm ái, nét mặt bá quan văn võ ai cũng hân hoan, vui vẻ. Chợt âm thanh trò chuyện im bặt, tất cả ánh mắt đổ dồn về cửa điện. Thái tử khoác cẩm bào màu hoàng kim nhạt, tà áo dài chạm đất, đai lưng ngọc bích thắt ngang hông. Khi thái tử bước chân qua bậc thềm, lập tức văn thần võ tướng đều đứng dậy, kính cẩn chắp tay hành lễ. Các công tử, tiểu thư cũng cúi đầu, chỉ dám lén liếc theo bóng dáng tôn quý kia.

Khi thái tử phất tay ra hiệu cho quan thần ngồi xuống, Tịnh Nghi mới khẽ nhìn qua. Đây là một thiếu niên trẻ tuổi, chắc ngang tuổi Tư Duệ. Dung mạo thuộc hàng cực phẩm đúng như lời đồn trong thiên hạ, có thể khiến bao nữ tử nguyện quỳ dưới chân dâng trọn tấm lòng.