Chương 32: Nghi Vấn Trong Lòng

Cả hai dạo bước qua khoảng sân chính, tiếng đá cuội dưới chân vang lên lạo xạo trong không khí yên tĩnh. Tịnh Nghi kể cho Tư Duệ nghe về bản đồ U Minh được khai ra từ miệng tên thích khách, căn dặn hắn tìm kiếm thông tin về nó. Nhưng nàng tuyệt nhiên không hề nhắc đến việc mình đã thấy được bản đồ.

Sáng sớm hôm sau, Tịnh Nghi thức dậy khá sớm, thấy tinh thần tỉnh táo, sảng khoái hơn rất nhiều. Có điều suốt thời gian qua nàng chẳng còn mơ thấy muội muội hay cha mẹ của mình nữa. Trong lòng nàng vẫn còn rất nhiều khúc mắc mà chẳng biết phải hỏi ai.

Sau khi được Tiểu Đào mang nước vào rửa mặt, Tịnh Nghi thay một bộ y phục đơn giản, gọn gàng rồi đi ra sân viện. Trước ánh mắt ngạc nhiên của nha hoàn và vài hạ nhân đang dọn dẹp xung quanh, nàng thong thả tập một bài thái cực quyền dưỡng sinh. Dưới bóng cây hoa lê, nữ nhân trong bộ y phục màu trắng tinh khôi đang thực hiện từng động tác uyển chuyển nhưng rất vững chắc. Mái tóc đen dài được nàng vấn lên gọn gàng, có vài sợi rơi trước trán khẽ bay theo chuyển động của nàng. Trên gương mặt thanh tú nổi bật lên đôi mắt xinh đẹp, tĩnh lặng như mặt hồ thu.Cảnh tượng này lọt vào tầm quan sát của Mặc Kha. Hắn từ trên mái nhà nhìn nữ tử bên dưới bằng ánh mắt kinh ngạc, chẳng thể nào ngờ vị tiểu thư yếu đuối kia nay lại có sức sống như thế.

Sự việc này nhanh chóng được báo lại cho Nguỵ Tử Hàm. Hắn nghe xong chỉ phất tay cho thuộc hạ lui ra ngoài, ngồi một mình trong phòng với vẻ mặt thâm trầm. Không hổ danh là nữ nhi của Lý tướng quân, nàng thật khiến cho người khác bất ngờ.

Mấy ngày nay thời gian châm cứu của Tịnh Nghi được kéo dài khoảng cách hơn. Giờ đây tầm mười ngày Lục Dịch mới đến bắt mạch lại và châm cứu cho nàng. Sắc mặt nàng trở nên hồng nhuận, cơ thể cũng hoạt bát hơn rất nhiều.

Như mọi hôm, Tịnh Nghi luôn dậy sớm tập các bài thái cực quyền. Ngày còn bé chính cha và ông nội đã dạy cho Tịnh Nghi. Khi nàng dừng lại nghỉ ngơi, Tiểu Đào lập tức mang khăn đến để nàng lau mồ hôi lấm tấm trên trán. Tịnh Nghi tuy thấy sức khỏe mình có nhiều tiến triển nhưng khi tập quyền nàng vẫn cảm giác có thứ gì đó ở bên trong ngăn cản mỗi lần nàng muốn phát lực.

Chờ đến ngày Lục Dịch đến phủ, Tịnh Nghi không kiềm chế được mà nói thẳng ra nghi vấn của mình.

"Lý tiểu thư đoán không sai. Dù ta có giải hết độc trong người tiểu thư thì vẫn còn một vấn đề khác." Đôi mắt phượng của hắn lộ ra một tia sắc bén.

Lục Dịch chậm rãi giải thích cho Tịnh Nghi. Nàng bị độc ngấm qua lâu khiến cho kinh mạch bị tắc nghẽn nghiêm trọng. Đây chính là nguyên nhân mỗi lần nàng muốn vận khí dùng nội lực lại làm cho cơ thể bị phản phệ.

"Vậy Lục tiên sinh có cách nào không?" Tịnh Nghi lập tức hỏi lại không giấu được sự nôn nóng.

"Cách thì vẫn có nhưng..." Lục Dịch hơi ngập ngừng.

"Xin Lục tiên sinh cứ nói." Nàng nài nỉ hắn không thôi.