Bà mỉm cười, gật đầu với nàng ta. Tô Doanh đi đến phía trước, chọn lấy một bông hoa đẹp nhất mà ngắt xuống. Nàng ta thi lễ xong thì kính cẩn cài hoa lên búi tóc của hoàng hậu, không quên đọc thêm hai câu thơ.
"Hoa khai mẫu đơn vương giả sắc
Ngọc tọa hoàng hậu tuyệt trần dung."
Hoàng hậu vươn tay gõ nhẹ vào trán nàng ta một cái, thể hiện sự yêu thích rất rõ ràng.
"Cái miệng nhỏ này của ngươi thật khéo nói."
"Tô tiểu thư không hổ danh là tài nữ kinh thành. Xuất khẩu thành thơ thật khiến người khác phải khâm phục." Một vị phu nhân ở đằng sau lên tiếng khen ngợi Tô Doanh.
Nàng ta chẳng hề tỏ vẻ kênh kiệu trước mấy lời khen râm ran xung quanh. Tô Doanh nhìn qua Tịnh Nghi với vẻ mặt ngây thơ, cười dịu dàng hỏi.
"Cảnh sắc tuyệt vời thế này, hay là Lý tiểu thư làm thêm hai câu thơ đối lại đi."
Trước đề nghị của nàng ta, Tịnh Nghi thẳng thắn thừa nhận mình ở biên giới không được học hành nhiều nên chẳng biết đối thơ. Ánh mắt Tô Doanh lóe lên tia xem thường ném qua Tịnh Nghi.
"Không sao, đã vậy ngươi cứ vào cung học hành. Có Vương thái phó chỉ dạy sẽ nhanh tiến bộ. Dù sao ngươi cũng nên làm quen với cuộc sống ở kinh thành. Qua thời gian tang sự, ta và hoàng thượng sẽ làm chủ tìm cho ngươi một mối hôn sự tốt, không phụ lòng phu thê Lý tướng quân." Hoàng hậu nắm lấy tay Tịnh Nghi an ủi.
"Hoàng hậu quả thật nhân từ. Lý tiểu thư còn không mau tạ ơn." Triệu phu nhân nhắc nhở.
Tịnh Nghi khom người tạ ơn, giấu đi ánh mắt phức tạp của mình. Vạn lần nàng cũng không ngờ tới mình lại được hoàng hậu gọi vào cung học hành. Đành phải tùy cơ ứng biến thôi, biết đâu nàng lại điều tra thêm được nhiều tin tức.
Đi dạo thêm một lát thì hoàng hậu cho mọi người đến đình nghỉ mát ăn bánh uống trà, còn bà quay lại tẩm cung thay y phục chuẩn bị cho yến tiệc buổi tối. Bóng dáng hoàng hậu vừa khuất, Tô Doanh khinh khỉnh liếc qua Tịnh Nghi và Vương Ngọc buông lời mỉa mai.
"Vương Ngọc, cô nên cố gắng dạy cho cô ta biết thế nào là tri thư đạt lễ. Chứ không lại làm mất mặt tiểu thư khuê các chúng ta, phụ lòng hoàng hậu đã lo lắng.”
Mấy tiểu thư nọ chẳng kiêng nể nữa, liền cười nhạo theo lời nói của Tô Doanh.
"Các cô tưởng mình hay hơn ai chứ. Tự lo thân mình đi, đừng để như Thượng Quan Nguyệt." Vương Ngọc đáp lại.
Hai bên đang nói qua nói lại thì một vị công công đi vào, mời mọi người đi sang điện Thái Hoà để tham dự ngự yến. Tịnh Nghi trước sau vẫn điềm tĩnh, thẳng lưng bước đi cạnh Vương Ngọc.
"Muội đừng phí sức bực tức với bọn họ làm gì. Chỉ cần họ đừng đυ.ng đến Lý gia thì ta không quan tâm mấy việc vớ vẩn đó." Nàng nói nhỏ vào tai Vương Ngọc.
Sinh thần hoàng hậu năm nay được tổ chức khá long trọng. Từ xa Tịnh Nghi đã thấy đèn hoa được giăng khắp lối. Điện Thái Hoà sáng rực dưới ánh hoàng hôn. Những cây cột lớn được chạm trổ rồng phượng uốn lượn rất tinh xảo. Nàng thoáng kinh ngạc trước sự xa hoa ở nơi đây. Tịnh Nghi không khỏi mang chút tủi thân. Mẫu thân nàng vừa qua đời vậy mà Hạ Đế tổ chức sinh thần cho hoàng hậu phô trương như vậy. Rốt cuộc trong lòng ông liệu có còn vị trí nào dành cho bà?