Lời Tịnh Nghi vừa dứt thì xung quanh cũng im bặt, chẳng một ai dám lên tiếng chế nhạo nàng nữa. Thượng Quan Nguyệt và Tô Doanh mặt lúc trắng lúc xanh trừng trừng nhìn Tịnh Nghi. Đúng là giờ đây Lý gia đã yếu thế nhưng vẫn thuộc hàng công thần lập quốc, không ai dám tùy tiện hạ thấp danh dự này.
Triệu phu nhân vội vàng bước lên hòa giải để giảm đi sự căng thẳng.
"Ôi... các cô nương vui đùa với nhau thôi mà. Lý tiểu thư đừng để bụng. Mọi người từ từ làm quen với nhau sẽ hiểu nhau hơn."
"Đường đường là tiểu thư thế gia vậy mà chẳng biết lễ nghĩa." Vương Ngọc quyết không chịu thua.
"Cô... cô dám mắng ta?" Thượng Quan Nguyệt tức tối muốn xông lên.
"Hoàng hậu nương nương giá đáo." Ngay lúc này giọng của công công quản sự vang lên.
Lập tức mọi người đứng thành hàng ngay ngắn, lấy lại dáng vẻ nghiêm túc, đoan chính. Từ đằng xa một dáng người uy nghi trong bộ phượng bào màu tía dần xuất hiện. Từng đường chỉ kim tuyến lấp lánh dưới ánh nắng làm cho bộ y phục càng thêm tỏa sáng. Hoàng hậu bước đi khoan thai, ánh mắt trầm tĩnh nhưng sắc sảo, toàn thân toát ra khí thế của bậc mẫu nghi thiên hạ.
Tất cả phu nhân lẫn tiểu thư đồng loạt quỳ xuống, chắp tay hô to.
"Tham kiến hoàng hậu nương nương."
"Miễn lễ." Hoàng hậu phất tay ra hiệu cho mọi người đứng dậy.
Tịnh Nghi và Vương Ngọc đứng không quá xa. Nàng có thể thấy được nét đẹp kiều diễm của hoàng hậu. Mỗi cử chỉ của người rất đoan trang và cao quý, rõ ràng là một khuê nữ xuất thân từ dòng dõi thư hương thế gia.
"Dường như lúc nãy ta nghe có tiếng tranh cãi ồn ào. Đã có chuyện gì vậy?" Giọng hoàng hậu mang âm điệu nhu hòa nhưng lại ẩn chứa sự quyền uy.
Triệu phu nhân liền bước lên, cúi người cung kính giải thích qua sự việc giữa Thượng Quan Nguyệt và Tịnh Nghi.
"Tiểu thư Lý gia?" Hoàng hậu nghe nhắc đến tên của Tịnh Nghi thì đôi mày liễu khẽ nhướng lên.
Tịnh Nghi từ đằng sau tiến đến gần chỗ hoàng hậu, quỳ xuống hành lễ.
"Dân nữ chính là Lý Tịnh Nghi."
"Đứng lên cho ta nhìn kỹ lại." Mệnh lệnh được ban ra.
Tịnh Nghi đứng dậy, vì giữ lễ nên mắt luôn nhìn xuống mũi chân, không nhìn thẳng vào hoàng hậu. Ánh mắt Dương hoàng hậu nhìn nàng có mấy phần phức tạp. Bà đưa tay khẽ chạm nhẹ vào sườn mặt nàng.
"Quả thật rất giống mẫu thân của ngươi. Rất xinh đẹp!"
"Dân nữ tạ ơn hoàng hậu đã khen." Tịnh Nghi thoáng nhìn lên người trước mặt.
Tuy hoàng hậu không quá trẻ tuổi nhưng nhan sắc chẳng hề thua kém thiếu nữ đôi mươi. Làn da của người trắng như sứ, từng đường nét trên gương mặt sắc sảo tạo nên một vẻ đẹp khó quên. Phải chăng vì nhan sắc này mà Hạ Đế bị rung động, đưa bà lên vị trí cao nhất? Trong lòng Tịnh Nghi chợt xuất hiện nhiều suy nghĩ ngổn ngang.
"Khi nãy Thượng Quan tiểu thư đã nói những gì?" Hoàng hậu bất ngờ hỏi tiếp.
Một cung nữ chứng kiến toàn bộ sự việc đã thuật lại chính xác một lần nữa câu nói của Thượng Quan Nguyệt. Triệu phu nhân vì muốn né tránh vấn đề nên đã bỏ qua chuyện này. Thượng Quan Nguyệt nghe xong liền sợ hãi, mắt ngấn nước quỳ xuống trước mặt hoàng hậu thỉnh tội.
"Hoàng hậu thứ tội... thần... thần không cố ý..."
Nói rồi nàng ta run rẩy, liếc nhìn qua Tô Doanh mong chờ sự giúp đỡ. Nhưng nhận lại chỉ là sự im lặng thờ ơ.
"Xúc phạm công thần của triều đình. Ngươi biết mình mang tội gì chưa?" Âm điệu của hoàng hậu không còn nhẹ nhàng như lúc đầu nữa.
"Thần... vô tâm nên mới nói những lời như vậy. Xin hoàng hậu tha tội." Nước mắt của Thượng Quan Nguyệt đã ướt đẫm trên gương mặt nhỏ nhắn.
Nói rồi nàng ta còn quay sang Tịnh Nghi, nắm lấy gấu váy của nàng cầu xin.
"Lý tiểu thư... là ta hồ đồ, nói năng không suy nghĩ. Hãy bỏ qua cho ta có được không?"