Bất chợt từ đâu xuất hiện một toán sát thủ áo đen. Bọn chúng có lẽ đã ẩn nấp trong mấy bụi cây gần đó, giờ đây đồng loạt lao ra hướng về phía Tịnh Nghi và Tử Hàm. Mặc Kha cùng đám thuộc hạ liền tiến lên đánh chặn. Tử Hàm ngược lại dáng vẻ rất bình tĩnh, không có gì là lo lắng. Tịnh Nghi khẽ nghiêng đầu lén quan sát tình hình, cả cơ thể cô mềm nhũn vô lực, chỉ có thể dựa vào người đàn ông lạ lẫm bên cạnh.
Cô đang thầm thắc mắc không hiểu vì sao những kẻ này lại muốn gϊếŧ mình thì đồng tử liền co rút mạnh mẽ khi thấy một màn mưa tên phóng đến. Mặc Kha xông ra vung kiếm cản lấy nhưng vẫn không kịp. Tử Hàm toan xoay người ôm Tịnh Nghi né tránh mấy mũi tên thì cô đã nhanh tay đẩy hắn tránh ra trước. Có lẽ do từng được huấn luyện trong Cục Cảnh Sát nên Giang Nghi đã dùng hết sức phản xạ theo thói quen trong lúc hiểm nguy.
"Cẩn thận." Vừa dứt lời thì một mũi tên găm thẳng vào bả vai Tịnh Nghi.
"A..." Cô không nén được đau đớn mà la lên một tiếng. Sau đó trong miệng lại phun ra mấy ngụm máu. Lúc này Giang Nghi mới nhận ra rằng cơ thể hiện tại quá yếu ớt, toàn thân chẳng còn một chút sức lực nào nữa.
Tầm nhìn của cô dần nhoè đi, trước khi bị ngất, Tịnh Nghi chỉ còn nghe tiếng của Nguỵ Tử Hàm văng vẳng bên tai.
"Lý Tịnh Nghi..."
"Tỷ tỷ" Lý Tư Duệ nhảy từ trên lưng ngựa xuống, chạy đến ôm lấy Tịnh Nghi từ tay Tử Hàm. Sắc mặt của thiếu niên sa sầm hẳn đi, chưa kịp vui mừng vì được gặp lại thì đã thấy tỷ tỷ của mình bị thương bất tỉnh. Thuộc hạ Từ Khâm của Tử Hàm sau khi ứng cứu cho Tư Duệ liền dẫn người đến đây hội ngộ. Không ngờ vừa đến lại gặp ngay cảnh này.
Một lần nữa Giang Nghi mở mắt ra, thấy mình chìm trong không gian trắng xóa y hệt lúc trước.
"Tỷ tỷ" Giọng nói êm ái quen thuộc ngay bên cạnh vang lên.
"Muội là Lý Tịnh Nghi?" Giang Nghi lập tức hỏi lại.
Cô gái nhỏ gật đầu, ngồi xuống gần Giang Nghi hơn.
"Từ nay thân thể muội sẽ là của tỷ. Tỷ hãy tận dụng nó để gặp lại cha mẹ... mẫu thân cũng rất nhớ tỷ. Muội không biết cơ thể này... chịu được bao lâu nữa." Tịnh Nghi nở nụ cười khổ, chậm rãi giải thích cho Giang Nghi.
Ngày còn bé, trong một lần sơ suất, Tịnh Nghi ăn phải cái bánh tẩm độc vốn dành cho Tư Duệ. May mắn cho cô giữ được một mạng nhưng cơ thể lại bị tổn hại không nhẹ. Dù cha mẹ cô là Lý tướng quân trấn giữ biên cương, uy danh lừng lẫy cũng không thể giúp Tịnh Nghi giải độc, hồi phục như ban đầu. Lý gia không tiếc tiền treo giải thưởng để tìm kiếm thần y nhưng ai đến rồi cũng chỉ đành lắc đầu rời đi. Cuối cùng bọn họ phải chấp nhận sự thật Tịnh Nghi sống được ngày nào thì hay ngày đó. Tư Duệ vì chuyện này mà vẫn canh cánh trong lòng, từ nhỏ đến lớn luôn ra sức bảo vệ, bao bọc tỷ tỷ đáng thương của mình. "Vậy tại sao bọn sát thủ lại ra sức truy đuổi một cô nương yếu đuối như muội?" Giang Nghi lắng nghe một lúc rồi mới nói ra thắc mắc trong lòng. "Vì... muội giữ một bí mật. Bọn chúng có lẽ đã phát hiện ra nên mới tìm cách bắt muội. Tỷ đừng lo lắng quá. Muội biết bản thân không cầm cự được bao lâu, chỉ mong có thể giúp tỷ tỷ gặp lại cha mẹ như ước nguyện. Còn... bí mật kia... cứ để nó chôn theo chúng ta." Tịnh Nghi vừa nói vừa lo lắng nhìn về hướng làn sương bạc.