Tại Vương phủ.
Tịnh Nghi và Vương Ngọc ngồi một bên cắn hạt dưa, uống trà, trò chuyện đôi câu. Dương công tử nọ cũng gửi đến Vương phủ một phần quà tạ lỗi - là một hộp trà thượng hạng chứ không phải là một xe châu báu như bên Hầu phủ. Vương thái phó cầm chiếc quạt trên tay như cầm một bảo vật, cẩn trọng nâng niu trước sau.
"Không thể tin nổi Dương công tử lại đưa chiếc quạt này ra tặng cho con." Giọng ông đầy thận trọng.
Ban đầu Tịnh Nghi chỉ nghĩ đó là một chiếc quạt bình thường cho đến khi nàng xòe nó ra mới thấy điều đặc biệt. Chiếc quạt được làm từ gỗ đàn hương, phần nan quạt được chạm khắc hoa văn vân mây tinh xảo. Mặt quạt là lớp lụa tơ tằm thượng hạng mỏng nhẹ, mượt mà. Trên đó có một bức tranh sơn thủy được thêu bằng chỉ vàng óng ánh rất sinh động. Điều đặc biệt hơn nữa là hai câu thơ được viết trên mặt quạt. Đây chính là bút tích của Huyền Không đại sư lừng danh thiên hạ.
Vương thái phó học rộng tài cao nên mới nhận ra được điều này. Có được bút tích của vị đại sư là một cơ duyên hiếm thấy vậy mà Dương Thừa Vũ lại mang chiếc quạt quý giá như thế đi tặng cho Tịnh Nghi. Nàng lắng nghe ông luận giải một hồi thì khẽ chau đôi mày liễu lại, ra chiều suy tư. Suy nghĩ mãi Tịnh Nghi cũng không lý giải được hành động kỳ lạ này của Dương Thừa Vũ. Chẳng phải hắn không gần nữ sắc sao? Nữ nhân trong mắt hắn vốn chẳng bằng một hạt bụi... Nếu lấy cái cớ ngày hôm qua để tặng quà cho nàng thì thật quá miễn cưỡng.
"Tỷ tỷ... hay là tỷ lọt vào mắt xanh Dương công tử rồi?" Vương Ngọc thì thầm với nàng.
Tịnh Nghi đánh nhẹ vào trán Vương Ngọc một cái, vờ nghiêm giọng.
"Đừng nói bậy bạ. Ta sẽ tìm cách trả lại cho hắn."
Hiện tại thù nhà chưa trả, nàng chẳng có hứng thú với mấy chuyện tình cảm nam nữ. Huống hồ Dương Thừa Vũ thuộc dòng dõi thế gia quyền quý, Lý gia căn bản không so sánh được. Tịnh Nghi hoàn toàn hiểu sự phân biệt giai cấp trong thế giới cổ đại. Nàng chỉ một lòng muốn tìm ra chân tướng, chẳng màng tranh giành quyền lực ngoài kia.
Mấy ngày tiếp theo, Tịnh Nghi phải vắt óc suy nghĩ quà sinh thần cho hoàng hậu. Nàng đứng trước cửa kho của hầu phủ mà khóc không thành tiếng. Cha mẹ nàng vốn là tướng quân lại liêm khiết nên ở đây chỉ toàn binh cụ, chẳng có lấy nổi món gì quý giá.
Tịnh Nghi đi vào bên trong kiểm tra kỹ một lần nữa thì phát hiện một hộp gỗ nằm sâu trong góc tủ. Nàng cẩn thận cầm lên ngắm nghía một lúc rồi mở ra. Nắp hộp vừa bật lên lập tức có một luồng sáng dịu nhẹ tỏa ra từ bên trong. Viên Thiên Uyên Minh Ngọc được gọt dũa thành hình hoa sen tuyệt đẹp nằm gọn gàng trong chiếc hộp gấm. Tịnh Nghi nhớ ra loại ngọc này chỉ có ở ngoại vực, nằm sâu vạn trượng dưới hang động. Không biết bằng cách nào mà Hầu phủ còn giữ được một viên này.
Nàng nhẹ nhàng đậy nắp hộp lại rồi mang đến thư phòng. Chiếc hộp gấm đã cũ kỹ, Tịnh Nghi chọn một chiếc hộp làm từ gỗ tử đàn để đựng viên ngọc sau đó nàng gọi Trương quản gia phân phó người mang vào cung dâng tặng.
Đến ngày sinh thần của hoàng hậu, các tiểu thư khuê các đều được mời đến ngự hoa viên thưởng hoa trước khi buổi tiệc được tổ chức. Tịnh Nghi mặc bộ y phục trắng ngà lần trước mua ở Tố Y Phường, mái tóc đen dài óng ả được Tiểu Đào búi theo kiểu thịnh hành của các cô nương trong kinh thành. Kiểu tóc không quá cầu kỳ nhưng khi được cài thêm một chiếc trâm ngọc lên lại giúp Tịnh Nghi toát lên vẻ đoan trang, thanh tao. Làn da trắng nõn mịn màng của nàng không cần dùng đến quá nhiều phấn. Tịnh Nghi chỉ thoa thêm một chút son giúp đôi môi đỏ càng thêm mọng nước.