Tố Y Phường trở nên đông đúc hơn ngày thường. Các vị tiểu thư, phu nhân quyền quý ra vào tấp nập. Ai cũng muốn mình trở nên xinh đẹp, nổi bật nhất trong ngày trọng đại. Tịnh Nghi chẳng mấy hứng thú với việc này nhưng vẫn bị Vương Ngọc kéo đến đây lựa chọn y phục, sẵn gϊếŧ thời gian nhàn rỗi.
"Ngày thường tỷ ăn mặc đơn giản quá. Lần này tỷ chính là đại diện của hầu phủ, không thể mất mặt được." Vương Ngọc rất nghiêm túc nói với Tịnh Nghi.
"Ta còn trong tang sự, ăn mặc diêm dúa cũng chẳng hay." Nàng khẽ cười khổ.
Tịnh Nghi mang một lòng đầy tâm sự, làm sao hứng thú nổi với mấy bộ đồ tinh xảo, rực rỡ trước mắt. Nàng hờ hững lướt qua một lượt, chợt bước chân dừng lại trước một bộ y phục màu hồng nhạt, từng đóa hoa trên nền vải được thêu bằng chỉ vàng rất công phu, tỉ mỉ, trang nhã nhưng không kém phần quý phái. Gã tiểu sai trong tiệm lanh lẹ chạy đến đon đả giới thiệu.
"Vị tiểu thư này thật có mắt nhìn. Đây chính là bảo bối của tiệm vừa được hoàn thành bởi mười vị tú nương giỏi nhất Hạ Đô..." Hắn thao thao bất tuyệt một hồi.
Tịnh Nghi vừa đưa tay lên chạm khẽ lên bộ y phục thì có một bàn tay khác đưa ra, hất mạnh tay nàng. Vương Ngọc bị giật mình, xoay người nhìn lại mới phát hiện bên cạnh còn có một vị tiểu thư khác.
"Tiểu thư nhà ta đã nhìn trúng bộ y phục này. Các người còn không mau tránh ra." Nha hoàn đứng cạnh vị kia giọng điệu chua ngoa, kiêu ngạo không kém.
"Là tỷ tỷ ta nhìn thấy trước. Sao các người lại ngang ngược giành như vậy?" Vương Ngọc không chịu bị ức hϊếp dễ dàng như vậy, liền lên tiếng đáp trả.
"Tiểu Ngọc, bỏ đi. Chúng ta xem cái khác." Tịnh Nghi kéo tay Vương Ngọc rời khỏi chỗ đó, để lại chủ tử nhà kia với vẻ mặt đắc thắng.
Bộ y phục đó tuy đẹp nhưng chắc chắn giá không hề rẻ. Nàng chẳng muốn lãng phí tiền bạc vào chuyện này nên cứ việc nhường cho vị tiểu thư nọ. Hai người dạo qua một gian khác, Vương Ngọc vẫn còn ấm ức, buông mấy lời oán thán.
"Nàng ta là đích trưởng nữ của Hộ Bộ thượng thư nên mới kiêu ngạo như vậy. Trước giờ chẳng có ai lọt vào mắt nàng ta. Hễ muốn gì là sẽ tranh cho bằng được.”
"Được rồi, chúng ta không cần phải phí sức tranh giành. Nàng ta muốn thì cứ để cho nàng ta. Dù sao tỷ cũng không định lấy bộ y phục đó." Tịnh Nghi cười dịu dàng, vỗ nhẹ lên mu bàn tay Vương Ngọc để an ủi.
Các nàng đi loanh quanh thêm một lúc nữa, Tịnh Nghi không chọn được món nào thì muốn ra về. Ngay khi nàng bước đến gần cửa mới phát hiện trong góc tiệm có một bộ y phục màu trắng ngà, hoa văn hình mây nước được thêu chìm bằng chỉ bạc tạo cảm giác thanh thuần, thoát tục. Giữa những bộ y phục rực rỡ sắc màu ngoài kia thì bộ này như bị chìm vào quên lãng. Một tiểu cô nương trong quầy thấy Tịnh Nghi bị thu hút bởi bộ y phục có phần giản đơn kia thì đi đến bên cạnh hỏi han.
"Vị tiểu thư này có phải đã ưng ý bộ y phục đây? Nếu tiểu thư đồng ý lấy, cửa tiệm sẽ giảm giá cho nàng một phần."
Nàng khẽ bật cười. Đúng là ở thời đại nào việc kinh doanh buôn bán luôn rất linh hoạt. Cửa tiệm chấp nhận bán bộ y phục không ai chú ý đến còn hơn là để mãi trong xó xỉnh. Như vậy cũng hay, Tịnh Nghi vừa có được y phục như ý muốn vừa không quá tốn kém. Nàng vui vẻ khoác tay Vương Ngọc ra khỏi cửa tiệm.