Chương 36: Điểm Tâm

Trước ánh mắt của Tử Hàm, Tịnh Nghi không khỏi lúng túng vì chẳng hiểu nổi hắn đang nghĩ gì mà nhìn mình như thế. Tiểu sai kia sau khi rời đi đã quay lại cùng mấy dĩa bánh điểm tâm. Nàng thoáng ngạc nhiên khi nhìn dĩa bánh được đặt trên bàn của mình.

"Có lẽ Lý tiểu thư đi tiễn người vẫn chưa ăn sáng. Lúc nãy trên phố tiện đường ta có mua một ít bánh. Mời tiểu thư nếm thử." Tử Hàm lên tiếng giải đáp thắc mắc của Tịnh Nghi.

"Ngụy đại nhân có lòng rồi." Nét mặt đầy tâm sự vì đệ đệ đi xa của nàng như vơi đi phần nào. Nàng nở một nụ cười xinh đẹp kiều mị động lòng người, lộ ra hàm răng trắng đều.

Có lẽ từ ngày gặp nàng đến nay, đây là lần đầu tiên Tử Hàm thấy Tịnh Nghi cười đẹp đến như vậy. Nàng nhón tay cầm lấy một miếng bánh quế hoa, cổ tay nhỏ nhắn, trắng nõn khẽ lọt ra ngoài ống tay áo.

"Ngụy đại nhân, lần trước tên thích khách có nhắc đến U Minh Lâm. Ngài có từng nghe qua về nơi đó chưa?" Sau khi thưởng thức miếng bánh, Tịnh Nghi liền tập trung vào chuyện chính.

Tử Hàm cầm lấy chén trà, nhấp một ngụm rồi mới từ tốn trả lời.

"Ta đã từng nghe qua... nhưng chưa có ai thực sự đến được nơi đó. U Minh Lâm là một vùng đất trong truyền thuyết, đầy bí ẩn. Những người cố tìm đến nơi đó chỉ có đi mà không có về."

Tịnh Nghi lộ ra sự thất vọng. Nàng khẽ thở dài một tiếng.

"Ngài có nghĩ nơi đó có thật không?"

"Ta không biết. Chỉ khi thấy được thì ta mới tin."

Câu nói của Tử Hàm không thỏa mãn được nghi vấn trong lòng của Tịnh Nghi. Nàng chau mày, cố gắng xâu chuỗi các manh mối thêm lần nữa nhưng vẫn còn quá nhiều lỗ hổng. Thấy thiếu nữ trước mặt trầm ngâm, Tử Hàm hắng giọng.

"Trước mắt chúng ta cứ chờ tin tức của Hầu gia. Nếu biết thêm gì về U Minh Lâm ta sẽ báo lại ngay cho tiểu thư."

Tịnh Nghi đành miễn cưỡng chấp nhận sự thật. Nàng đứng dậy chắp tay chào Tử Hàm để ra về. Hôm nay đến Tuần Bộ Ty nàng không thấy bóng dáng của Lục Dịch đâu nên không tiện nhắc đến việc dùng nội công đả thông kinh mạch với Tử Hàm.

Trên đường về phủ, Tịnh Nghi luôn băn khoăn, suy nghĩ đến lời nói của Tử Hàm. Nếu vùng đất U Minh không có thật tại sao mẫu thân lại có được bản đồ kia? Liệu nó thực sự chỉ dẫn đến được nơi đó? Hình ảnh trên bản đồ đã in sâu trong trí nhớ của Tịnh Nghi. Nhưng điểm bắt đầu trên đó lại rất mơ hồ. Nàng chỉ biết rằng nó nằm không xa biên giới phía Bắc.

Tịnh Nghi khẽ siết chặt hai tay. Nếu Tử Hàm không truy ra được manh mối nào thì nàng sẽ đích thân đi tìm.

Vừa về đến phủ, Trương quản gia liền chạy ra đón Tịnh Nghi, không giấu được sự khẩn trương mà bẩm báo.

"Tiểu thư, trong cung vừa cho người truyền tin đến nửa tháng nữa là sinh thần của hoàng hậu. Tất cả hoàng thân quốc thích đều phải đến tham dự."

Ánh mắt Tịnh Nghi lóe lên. Cuối cùng nàng đã có cơ hội tiếp cận Hạ Đế kể từ lần cuối gặp ông ta ở phủ.

Tin tức sinh thần của hoàng hậu nhanh chóng được lan truyền khắp kinh thành. Các khuê nữ nhà quan lại ai nấy đều rất háo hức. Đây là một dịp tốt để bọn họ được diện kiến hoàng thất. Vì nghe nói thái tử đang độ tuổi cập kê, diện mạo anh tuấn, khí phách hơn người, đặc biệt là chưa định hôn sự. Có kẻ mơ một bước được lên làm phượng hoàng, có kẻ muốn được củng cố quyền lực gia tộc. Từng người từng nhà đều ôm một bụng tính toán.