Tịnh Nghi khéo léo lấy cớ có việc cần phải căn dặn hạ nhân mà rời đi, để lại không gian cho Tư Duệ và Vương Ngọc.
Nàng cùng Tiểu Đào đi dạo trong sân sau. Tuy trong phủ không có quá nhiều người nhưng luôn được đọn dẹp sạch sẽ, cây cối trong vườn rất xanh tươi. Tịnh Nghi đến chỗ đình nghỉ mát ngồi nghỉ ngơi, Tiểu Đào thì đi pha trà. Trong lòng nàng vẫn luôn canh cánh điều mà Lục Dịch từng nói. Nàng chưa từng có ý định bỏ cuộc. Nếu nói điều này cho Tư Duệ chắc chắn hắn sẽ phản đối vì quá nguy hiểm. Người có nội công thâm hậu mà Tịnh Nghi biết chỉ còn lại Nguỵ Tử Hàm. Thời gian qua hắn đã giúp nàng quá nhiều làm sao nàng có thể mặt dày tiếp tục nhờ vả nữa chứ.
Tịnh Nghi đang chống cằm suy nghĩ miên man thì phát hiện ra một dáng người quen thuộc đang loay hoay ở góc vườn.
"Tiểu Bảo?" Nàng cất tiếng hỏi.
Bất ngờ bị gọi, tên gia nhân giật mình, lúng túng đứng dậy, chạy đến trước mặt Tịnh Nghi, hai tay vẫn còn lấm lem bùn đất, vội chùi vào trong áo.
"Tiểu thư ... gọi tiểu nhân có việc gì?"
"Vết thương lần trước của ngươi đã ổn chưa?" Nàng khẽ nheo mắt quan sát hắn.
"Đa tạ tiểu thư quan tâm. Vết thương của tiểu nhân đã lành lâu rồi." Tiểu Bảo cung kính chắp tay cúi người trước Tịnh Nghi.
Nàng nhìn qua chỗ góc vườn khi nãy, lại hỏi tiếp.
"Ngươi đang làm gì ở đó vậy?"
"Tiểu nhân... tiểu nhân trồng thêm mấy khóm hoa tường vi."
Tịnh Nghi mỉm cười, vẫy tay ra hiệu cho hắn tiếp tục công việc. Tiểu Bảo liền lui về chỗ cũ, trồng nốt chỗ hoa còn lại.
Tư Duệ và Vương Ngọc tâm sự mất một lúc lâu mới cùng ra ngoài. Nhìn nét mặt hai người có lẽ đã không còn tranh cãi nữa. Tịnh Nghi nhìn đôi trẻ tay trong tay quấn quýt như cũ thì nàng cũng mừng thầm. Vương Ngọc ở lại dùng bữa tối cùng hai tỷ đệ rồi mới hồi phủ.
Thấm thoắt đã đến ngày Tư Duệ lên đường đi đến biên giới phía Bắc. Tịnh Nghi không giỏi may vá nên chỉ có thể đi hết mấy cửa tiệm ở kinh thành, mua cho hắn mấy bộ y phục mùa đông chất liệu tốt. Vương Ngọc thì tự tay may cho Tư Duệ một cái áo choàng từ lông cáo. Thời gian gấp rút, nàng ta phải thức mấy đêm liền mới làm kịp, trên mắt hiện rõ cả quầng thâm.
Đêm trước ngày khởi hành, Tư Duệ và Tịnh Nghi đến quỳ lạy trước bàn thờ phụ mẫu.
"Phụ thân, mẫu thân, nhi tử thề sẽ báo thù cho hai người." Tư Duệ dập đầu trước bài vị trên linh đường.
Tịnh Nghi lấy từ trong người ra một chiếc trâm bạc đưa cho Tư Duệ rồi cẩn thận căn dặn.
"Bất cứ đồ ăn, thức uống đệ đều phải thử độc. Không được tin tưởng bất kỳ ai cho đến khi tra ra sự thật.”
Hắn nắm lấy tay Tịnh Nghi nhẹ nhàng trấn an nàng.
"Đệ biết rồi. Tỷ tỷ đừng quá lo lắng... nếu đệ không trở về được, hầu phủ vẫn có thể cho tỷ một cuộc sống vô lo vô nghĩ. Đệ chỉ cần tỷ sống bình an, đừng báo thù cho đệ."
"Không được nói bậy." Nàng trừng mắt nhìn thiếu niên trước mặt.
Hắn chỉ mới mười sáu tuổi đã phải gánh vác trọng trách của gia tộc. Người làm tỷ tỷ như nàng sao có thể thản nhiên sống trên sự hy sinh của đệ đệ. Khóe mắt Tịnh Nghi ửng đỏ, sống mũi cay cay. Nàng hít một hơi thật sâu, chậm rãi nói.
"Chỉ cần ngày nào ta còn mang họ Lý thì vinh nhục của Lý gia chính là vinh nhục của ta. Đệ nhất định phải bình an trở về, làm sáng tỏ cái chết của cha mẹ."
Sáng hôm sau, Tư Duệ lên đường từ rất sớm, đi cùng chỉ có một đội quân nhỏ hộ tống để tránh kinh động đến những kẻ khác. Tịnh Nghi cùng Vương Ngọc đứng trên tường thành dõi theo đoàn người khuất dần trong làn sương mờ. Nước mắt thấm đẫm gương mặt xinh đẹp của Vương Ngọc. Nàng cố không khóc thành tiếng nhưng chẳng kiềm được vài tiếng nức nở.
"Muội đừng quá đau buồn. Tư Duệ nhất định sẽ bình an trở về với chúng ta. Ở đây chúng ta phải sống thật tốt thì đệ ấy mới yên tâm." Tịnh Nghi ôm lấy Vương Ngọc vào lòng mà vỗ về.