Đúng như lời hứa, ngày hôm sau vào giờ Tỵ, một viên thái giám mang đóa thiên sơn tuyết liên đến Hầu Phủ. Tư Duệ sau khi lên triều liền ra quân doanh tập luyện, chỉ có Tịnh Nghi ở phủ nhận đồ. Nàng cảm thấy Hạ Đế có lẽ vẫn còn chút ân tình nên mới ban tặng thứ quý hiếm như vậy.
Viên thái giám vừa rời khỏi thì Lục Dịch xuất hiện. Tịnh Nghi liền mời hắn vào phủ. Đóa thiên sơn tuyết liên được cất giữ trong một chiếc hộp gỗ tinh xảo. Nàng cẩn thận đặt nó lên bàn trước mặt Lục Dịch rồi mở ra. Dưới ánh sáng mặt trời, đóa hoa màu xanh nhạt tỏa màu lấp lánh như pha lê. Những cánh hoa xếp tầng tầng lớp lớp mỏng manh như lụa nhưng lại chứa đựng linh khí của đất trời.
"Đúng là thiên sơn tuyết liên thật rồi. Không ngờ hoàng thượng hào phóng với Lý tiểu thư quá!" Hắn cũng phải thốt lên một câu, tay chạm nhẹ như chạm vào một báu vật.
Lục Dịch căn dặn Tịnh Nghi sắp xếp chuẩn bị kỹ lưỡng cho việc chữa trị sau đó cáo lui ra về. Hắn không mang theo thiên sơn tuyết liên mà để lại hầu phủ bảo quản sẽ tốt hơn. Nàng cất đóa hoa quý hiếm vào tủ đồ trong phòng, còn cẩn thận khóa lại.
Tuy đã biết về bản đồ nhưng Tịnh Nghi không vội nói ngay cho Lục Dịch biết. Nàng muốn tự điều tra bí mật đằng sau nó trước khi quá nhiều người biết đến.
Vài ngày sau theo như đã hẹn, Lục Dịch đến hầu phủ để châm cứu cho Tịnh Nghi. Nàng mang đóa thiên sơn tuyết liên ra giao cho hắn. Tống ma ma theo lời dặn mang hẳn bếp nấu thuốc đến trước sân viện của tiểu thư. Lục Dịch đích thân sắc thuốc cho Tịnh Nghi. Nhìn vẻ mặt nghiêm túc khác thường của hắn, nàng có một chút căng thẳng dâng lên trong lòng.
Tư Duệ hôm nay sau khi lên triều thì lập tức quay về với Tịnh Nghi. Từng bước chân mạnh mẽ rảo nhanh qua sân, dáng người cao lớn của cậu thiếu niên đã xuất hiện trước cửa viện. Mấy hạ nhân lập tức cúi chào Tư Duệ rồi lui ra. Trên mái nhà, Mặc Kha đứng sừng sững khoanh tay quan sát xung quanh.
Lục Dịch căn dặn Tiểu Đào canh chừng bếp thuốc rồi chuẩn bị châm cứu cho Tịnh Nghi. Tư Duệ dìu nàng vào trong giường, kéo bình phong che lại kín đáo. Lục Dịch không cho Tịnh Nghi nằm mà để nàng ngồi xếp bằng, quay thẳng lưng về phía hắn. Bộ kim châm được xếp ra ngay ngắn bên cạnh.
"Lý tiểu thư, cố gắng chịu đựng một chút. Tại hạ xin phép mạo phạm."
Vì để châm cứu trên lưng nên Tịnh Nghi buộc phải cởi bỏ lớp áo ngoài, chỉ mặc một lớp áσ ɭóŧ mỏng trên người. Tư Duệ đứng ngay bên cạnh, căng thẳng không kém. Trong căn phòng tĩnh lặng tràn ngập hương thảo dược, Lục Dịch bắt đầu châm vào các huyệt trên đốc mạch trước. Từng cây kim được châm dọc theo sống lưng của nàng. Do độc đã bị ngấm vào tận xương tủy nên hắn phải đẩy độc từ nơi này ra trước.
Một tầng mồ hôi mỏng dần xuất hiện trên trán của Tịnh Nghi rồi lan ra khắp người. Nàng cảm giác như hàng ngàn cây kim đang đâm xuyên lục phủ ngũ tạng của mình, hai tay đặt trên đùi dần siết chặt hơn. Lượng kim trên lưng Tịnh Nghi càng lúc càng nhiều. Hơi thở nàng trở nên hỗn loạn, dồn dập.
Sự lo lắng hiện rõ trên gương mặt Tư Duệ nhưng hắn không dám gây động tĩnh sợ ảnh hưởng đến Lục tiên sinh. Cả cơ thể Tịnh Nghi run rẩy lên từng hồi. Cơn đau dữ dội như thiêu đốt nàng nhưng chưa từng có một tiếng rêи ɾỉ bật ra. Nàng cắn chặt môi đến rướm máu, hai mắt nhắm nghiền lại.
Bên ngoài, Tiểu Đào vừa canh thuốc vừa len lén nhìn vào nhưng chỉ thấy dáng người của hầu gia đứng che chắn hết. Tử Hàm không biết từ khi nào đã phi thân lên đứng trên mái nhà cùng Mặc Kha. Đôi mắt màu hổ phách nhìn như xuyên thấu vào bên trong căn phòng nhỏ bên dưới.
"Đại nhân lo thuộc hạ không bảo vệ được Lý tiểu thư sao?" Mặc Kha khẽ liếc qua Tử Hàm hỏi.
"Ta chỉ muốn xem thử y thuật của Lục Dịch có thật thần thánh như người ta đồn không?" Giọng Tử Hàm chẳng có chút cảm xúc gì. Cứ như hắn đang xem một vở kịch chẳng liên quan đến mình.