Mấy hôm nay Vương Ngọc không ở lại trong phủ nữa nhưng nàng ấy cũng thường xuyên ghé qua, lúc nào cũng mang theo mấy món đồ tẩm bổ cho Tịnh Nghi. Hai người đang đi dạo trong sân viện, Vương Ngọc ríu rít kể cho Tịnh Nghi nghe mấy chuyện phiếm, liên quan đến giới thượng lưu của kinh thành. Nhưng tâm trí cô hiện tại chỉ đang xoay quanh vụ án của phụ mẫu. Đến giờ Tịnh Nghi chưa nhận được bất kỳ hồi đáp nào từ Nguỵ Tử Hàm.
"Muội... dẫn ta dạo phố được không? Ta muốn đến Tuần Bộ Ty một chuyến." Cô bất ngờ yêu cầu Vương Ngọc.
"Được chứ. Muội cũng đang muốn đưa tỷ dạo chơi cho khuây khỏa. A Duệ lên triều để tỷ ở phủ một mình đúng là buồn chán muốn chết." Nàng vui vẻ nhận lời ngay lập tức.Trương quản gia sai người chuẩn bị một cỗ xe ngựa cho Tịnh Nghi. Ông không giấu được lo lắng, cứ hỏi đi hỏi lại mấy lần.
"Tiểu thư... ra ngoài có được không? Nếu thân thể thấy không khoẻ thì hãy lập tức quay về phủ.”
"Trương bá đừng lo, có Tiểu Ngọc và Tiểu Đào đi cùng ta, không sao đâu." Cô dịu dàng đáp lại.
Ông đành kêu Tiểu Bảo đánh xe ngựa kèm theo lời dặn dò.
"Nhớ bảo vệ tiểu thư cẩn thận."
Trương quản gia biết lúc còn sống Lý tướng quân rất yêu thương Tịnh Nghi nên giờ đây ông phải có trách nhiệm chăm sóc cô chu toàn thay cho lão gia và phu nhân trên trời.
Tiểu Đào cẩn thận đỡ Tịnh Nghi bước lên xe, Vương Ngọc theo sau. Khi cô lướt qua Tiểu Bảo thoáng liếc nhìn hắn một cái. Kinh nghiệm làm trong cục cảnh sát giúp cô nhận ra Tiểu Bảo là người tập võ, thậm chí thân thủ khá tốt. Những ngày này sức khỏe Tịnh Nghi có chút ổn định nên cô thường hay đi lại trong phủ quan sát. Từ Trương quản gia đến Tống mama đều thuộc hàng cao thủ thâm tàng bất lộ. Giờ đây ngay cả gia nhân bình thường cũng có bản lĩnh không ít.
Chiếc xe ngựa chậm rãi rời khỏi phủ, đi ra ngoài phố lớn. Tiểu Đào ngồi ở bên ngoài cùng với Tiểu Bảo. Cô thoải mái vừa đung đưa chân vừa cắn hạt dưa.
Tịnh Nghi ở bên trong với Vương Ngọc, chiếc rèm cửa sổ được kéo qua để cô thuận tiện ngắm phố phường. Vương Ngọc rất nhiệt tình giới thiệu cho Tịnh Nghi các nơi nổi tiếng của kinh thành.
"Đó là Phù Dung Các, bán đồ trang điểm rất đẹp, các tiểu thư ở đây đều đến đó mua đồ."
"Bên kia là Tố Y Phường, vải vóc trang phục loại nào cũng có, thợ may rất lành nghề."
"...."
"Chỗ kia là... Vân Trà Các , trà quán nổi tiếng nhất ở kinh thành, các công tử rất thích thưởng trà ở đó."
Tịnh Nghi nghiêng đầu, chăm chú nhìn qua từng nơi. Thời gian trưởng thành của cô chủ yếu trải qua ở biên cương cùng cha mẹ, lần này về lại kinh thành có quá nhiều thay đổi, nhất thời không thích ứng kịp, thấy gì cũng lạ lẫm.Sau khi đi qua một loạt các dãy phố sầm uất, xe ngựa của Tịnh Nghi rẽ qua một con đường vắng hướng về Tuần Bộ Ty.
"Tỷ thật sự muốn gặp Nguỵ đại nhân đáng sợ kia sao?" Vương Ngọc lên tiếng hỏi.
"Đương nhiên , ta muốn biết ngài ấy điều tra đến đâu rồi." Tịnh Nghi hơi bất ngờ trước thái độ của nàng.