Chương 23: Bí Mật

Trong bọn họ có lẽ chưa ai thấy một cô nương nào mạnh dạn như vậy, thẳng tay khám xét người nam nhân. Nhưng Tịnh Nghi nào có nghĩ đến mấy thứ lễ tiết kia. Giờ đây nàng chỉ quan tâm tìm ra manh mối quan trọng của vụ án. Nàng đi qua chỗ cái bàn đặt vật chứng xem lại. Đúng là chỉ có vài món đồ đơn giản. Tịnh Nghi cầm từng món lên xem xét cẩn thận. Lục Dịch cùng làm với cô.

"Khi nào chủ nhân cần... sẽ chủ động liên lạc... với chúng ta..." gã kia tiếp tục nói.

Sau một lúc Tịnh Nghi không thấy mấy món đồ kia có gì khả nghi. Trên tay nàng vẫn cầm sợi dây đeo cổ, bất chợt Tịnh Nghi lại đưa nó ra trước mặt nhìn thêm lần nữa. Mặt gốm được làm thủ công, hình thù khá độc đáo.

"Không cần hỏi hắn nữa, ta biết rồi." Nàng nở một nụ cười kiêu ngạo với Tử Hàm.

Sự thất thần hiện rõ trong ánh mắt tên thích khách. Hắn không ngờ nữ nhân này lại thông minh như vậy. Tâm trạng của Lục Dịch bị dao động không kém. Từ ngày theo Nguỵ Tử Hàm, hắn luôn là người tìm ra các manh mối trong những vụ án. Giờ đây hắn lại rãnh rỗi đứng đó nhìn một cô nương làm thay việc của mình, thậm chí còn làm rất tốt nữa.

Sau thời gian dài tra hỏi căng thẳng, một cơn choáng váng ập đến khiến Tịnh Nghi chao đảo. Tử Hàm nhanh chóng nhận ra nàng không ổn liền vươn tay đỡ lấy cơ thể mỏng manh sắp ngã kia.

"Cơ thể Lý tiểu thư vẫn còn suy nhược, không nên ở nơi này quá lâu. Âm khí xâm nhập sẽ gây hư tổn khí huyết." Lục Dịch giải thích.

"Là ta sơ ý khiến tiểu thư mệt mỏi." Tử Hàm vội dìu Tịnh Nghi đi ra ngoài, để Từ Khâm ở lại xử lý hai tên thích khách.

Nàng được đưa đến đình nghỉ mát ngay hậu viện. Không khí thoáng đãng bên ngoài khiến Tịnh Nghi cảm thấy tỉnh táo hơn một chút. Lúc này dưới ánh sáng mặt trời, Tử Hàm mới thấy rõ gương mặt nàng đã trắng bệch, trên trán còn có một tầng mồ hôi mỏng. Tiểu Đào đang chờ ở ngoài cổng được gọi vào để tiện chăm sóc cho Tịnh Nghi.

"Tại sao Lý tiểu thư lại biết tên kia có gia đình mà uy hϊếp hắn?" Lục Dịch chờ Tịnh Nghi nghỉ ngơi một lát mới lên tiếng hỏi.

"Chính là vì sợi dây này. Tất cả manh mối đều ở đây." Nàng vẫn còn cầm trên tay sợi dây đeo cổ của gã thích khách, sau đó nhẹ nhàng đặt lên bàn trước mặt Lục Dịch và Tử Hàm.

Tịnh Nghi nhận ra hoa văn của mặt gốm trên sợi dây rất đặc biệt, là tay nghề của một làng gốm gần biên giới phía Bắc. Sợi dây đeo được bện bằng tay khá thô sơ và vụng về chứng tỏ người làm ra sợi dây này không phải thợ lành nghề, trái ngược hẳn với sự tinh tế của người tạo ra mặt gốm. Từ đó nàng suy luận ra được phải là người thân hoặc người đặc biệt làm hắn mới đeo như vậy nên mới thử nhắc đến nương tử, hài tử. Không ngờ lại chạm đúng điểm yếu của tên thích khách.

Tịnh Nghi thầm cảm ơn những năm tháng ở trong Cục cảnh sát đã giúp cô học hỏi không ít kỹ năng thẩm vấn, dùng đòn tâm lý với tội phạm. Nhờ vậy mà hôm nay cô mới có cơ hội sử dụng.

Lục Dịch thán phục trước khả năng quan sát tinh tế của nữ tử này. Hắn cầm mặt gốm lên nhìn lại một lần nữa, chợt đôi mắt phượng sắc bén khẽ nheo lại. Tịnh Nghi mỉm cười hỏi hắn.

"Lục tiên sinh đã phát hiện ra bí mật trong đó rồi sao?"

Trên mặt gốm có mấy lỗ nhỏ li ti, nhìn qua sẽ giống như lâu ngày bị hư hỏng nhưng đó đều là sự sắp đặt có ý đồ. Lục Dịch đưa miếng gốm lên gần miệng thổi thử. Một âm thanh trong vắt như tiếng sáo liền vang lên.

"Đây chính là cách bọn chúng liên lạc với nhau." Nàng trả lời cho thắc mắc chưa được giải đáp khi còn ở trong hầm.