Nàng dường như không quan tâm đến thái độ khó chịu của hắn mà càng tiến đến gần hơn với tên thích khách. Từ Khâm đành nhìn qua Tử Hàm với ánh mắt cầu cứu chờ lệnh. Nhưng vị đại nhân cao cao tại thượng kia lại vẫy tay ra hiệu cho hắn lùi lại, tiếp tục theo dõi xem Tịnh Nghi muốn làm gì.
"Tại sao các người hết lần này đến lần khác lại muốn lấy mạng của ta?" Đôi mắt xinh đẹp của nàng lúc này lại mang mấy phần sát khí, xoáy thẳng vào tên thích khách.
Hắn bị nhét vải trong miệng ú a ú ớ không trả lời rõ ràng được, hết gật rồi lại lắc đầu tỏ vẻ ý muốn bỏ miếng vải ra. Tịnh Nghi định kéo ra để nghe hắn nói nhưng một bàn tay lớn đã vươn ra trước bóp chặt lấy hàm của tên kia để hắn không thể cắn lưỡi. Nàng liền hiểu ngay, Tử Hàm đang giúp mình.
"Đa tạ Nguỵ đại nhân."
"Không cần khách sáo." Hắn đáp lời, vì tò mò không biết nàng dự định làm gì nên mới ra tay trợ giúp.
Tịnh Nghi đưa tay lên ngay cổ tên thích khách kéo ra một sợi dây. Nó chỉ là một sợi dây bình thường được bện bằng tay, có một mặt gốm hình vuông treo phía trước. Nàng giật mạnh xuống giơ ra trước mặt tên đó, giọng nhàn nhạt.
"Ngươi nói thử xem, nếu ngươi chết thì thê tử và hài tử của ngươi sẽ thế nào?"
Cả Tử Hàm và Lục Dịch đều bị bất ngờ trước hành động này của Tịnh Nghi. Tên sát thủ kia thấy sợi dây bị giật ra khỏi cổ lập tức trở nên kích động, mắt long lên đỏ ngầu.
"Ngươi dám... " hắn lộ vẻ hoảng loạn nói không ra câu.
"Ta... không dám nhưng Nguỵ đại nhân đây thì chưa chắc. Ngươi dám cược không?" Nàng khıêυ khí©h thêm vài câu.
"Các ngươi... chết hết đi... ta có làm ma cũng không tha cho các ngươi..." hắn tiếp tục gào thét lên.
"Tốt nhất là ngươi nên bảo vệ người thân của mình, làm ma cũng phải quay về bảo vệ họ... biết đâu ngươi chết rồi, vợ con ngươi... cũng đi theo luôn thì sao?" Tịnh Nghi càng lúc càng dồn ép tên nọ.
Hắn điên cuồng lắc đầu, sự dao động hiện rõ lên gương mặt đầy vết thương. Cuối cùng hắn đành chịu thua trước đòn tâm lý của Tịnh Nghi, giọng bất lực.
"Ta khai... nhưng các người không được hại thê tử và nhi tử của ta."
Từ Khâm kinh ngạc, há hốc miệng nhìn cô nương trước mặt. Tịnh Nghi chỉ tốn vài câu nói đã ép được tên thích khách kia khai ra. Ngụy Tử Hàm chầm chậm buông tay ra khỏi mặt hắn. Gã thở hổn hển, bắt đầu nói dù cho tên bên cạnh trừng mắt ra hiệu không được.
"Bọn ta đến từ ngoại vực. Là... chủ nhân sai bọn ta bám theo cô nương từ biên giới, có cơ hội... thì ra tay gϊếŧ rồi cướp lấy... bản đồ..."
"Bản đồ... bản đồ gì?" Tịnh Nghi nắm bắt ngay mấu chốt vấn đề, lập tức hỏi lại.
"Chủ nhân nói... trên người cô nương giữ một tấm bản đồ... quan trọng... liên quan đến... vùng đất U Minh gì đó... ta thật sự chỉ biết như vậy, không hề nói dối..."
Trong một tích tắc đôi mắt của Tử Hàm như lóe lên một tia phức tạp, thâm trầm. Nữ tử bên cạnh nhìn qua hắn với vẻ mặt đầy nghi hoặc. Nếu Tịnh Nghi giữ tấm bản đồ đó tại sao nàng chẳng hay biết gì về nó. Tử Hàm cũng đang nhìn Tịnh Nghi chờ đợi phản ứng của nàng nhưng tất cả chỉ là sự ngơ ngác, khó hiểu.
"Chủ nhân của ngươi là ai?" Tịnh Nghi tiếp tục dò xét.
"Ta... không biết... chủ nhân chưa... bao giờ cho bọn ta gặp mặt..."
"Vậy... các ngươi dùng cách gì để liên lạc?" Nàng vừa hỏi vừa đưa tay sờ soạng trên người gã như đang tìm kiếm thêm manh mối.
"Hay là để ta khám người hắn cho, tiểu thư không nên làm mấy chuyện này. Khi nãy chúng ta đã xét qua một lượt, chỉ có mấy món đồ đặt bên kia." Từ Khâm thấy ánh mắt của Tử Hàm lướt qua mình vội bước lên giúp Tịnh Nghi.