Không chỉ riêng Vương Ngọc, bất kỳ ai khi đối diện với Nguỵ Tử Hàm đều cảm thấy người này rất đáng sợ, không tài nào đoán được hắn đang nghĩ gì hay muốn gì. Quyền thần trong triều có người từng muốn lôi kéo Tử Hàm về phe mình nhưng chỉ nhận lại là sự lạnh lùng, thờ ơ.
"Vυ"t..." một mũi tên từ đâu bay đến xuyên thẳng vào trong xe ngựa, găm vào giữa vách, suýt nữa thì trúng ngay Tịnh Nghi.
"Nằm xuống." Cô vội vươn tay kéo Vương Ngọc nằm sát xuống sàn. Sau đó là một loạt mưa tên nhắm trực tiếp vào xe.
Từ trên các mái nhà xung quanh, một toán sát thủ bay xuống bao vây lấy chiếc xe ngựa. Đao kiếm giơ lên sáng loáng. Tiểu Bảo lập tức dừng xe lại, từ dưới chỗ ngồi rút ra một thanh kiếm chống đỡ trước làn tên kia. Tiểu Đào hốt hoảng la lên, bò vào trong xem Tịnh Nghi có bị thương không.
Vẻ bàng hoàng lẫn sợ hãi hiện rõ trên gương mặt của Vương Ngọc. Nhưng Tịnh Nghi lại khá bình tĩnh. Cô toan kéo rèm xem tình hình bên ngoài thì nghe giọng Tiểu Bảo vang lên.
"Tiểu thư đừng ra ngoài."
Nơi này không quá xa Tuần Bộ Ty, Tiểu Bảo hy vọng có thể gây động tĩnh lớn để thu hút sự chú ý của quan sai. Hắn vung kiếm đánh trả đòn tấn công của mấy tên sát thủ. Nhưng dù Tiểu Bảo có giỏi đến mấy, một mình chống lại số đông chẳng hề dễ dàng gì. Hắn vừa đánh vừa lấy trong người ra một ống pháo hiệu bắn lên trời.
Ngụy Tử Hàm đang trên đường về lại Tuần Bộ Ty sau khi lên triều thì thấy một làn khói màu bất thường xuất hiện.
"Đại nhân, hình như là pháo hiệu gần chỗ của chúng ta." Mặc Kha nhìn về hướng pháo mà bẩm báo.
Tử Hàm không nói gì, lập tức thúc ngựa đi nhanh hơn. Lúc này, Trương quản gia cũng thấy được pháo hiệu của Tiểu Báo. Biết đã xảy ra chuyện, ông liền gọi thêm hai gia nhân nữa đi cùng mình.
Tiểu Bảo vẫn đang cố thủ trước xe ngựa, vòng vây càng lúc càng siết chặt, hơi thở cậu ta bắt đầu hỗn loạn, trên người cũng bị thương mấy chỗ. Có vài tên sát thủ đã bị hạ gục nằm rải rác xung quanh. Bất ngờ có một tên từ đằng sau lao đến muốn đánh lén Tiểu Bảo. Từ trong xe một bóng người xuất hiện, vươn hai tay chụp lấy cánh tay tên sát thủ sắp hạ kiếm xuống ngay vai Tiểu Báo. Tịnh Nghi nương theo lực đánh của tên kia mà quật ngã hắn xuống đất. Chỉ tung ra có một đòn nhưng cũng đủ khiến cô mệt thở không ra hơi.
"Tiểu thư cẩn thận." Tiểu Bảo hốt hoảng che chắn cho Tịnh Nghi khi mấy tên còn lại đồng loạt xông lên.
"Keng..." tiếng kiếm va chạm với nhau toé lửa.
Tiểu Bảo không tin vào mắt mình khi thấy một thân ảnh cao lớn chắn phía trước.
Ngụy Tử Hàm cầm trong tay thanh Lãnh Nguyệt Kiếm, sát khí tỏa ra áp đảo cả đối thủ. Trên người hắn mặc triều phục đỏ thẫm, tóc búi cao càng tôn lên sự sắc bén trên gương mặt. Đôi mắt màu hổ phách quét một tia nhìn lạnh lẽo qua đám sát thủ.
Thân thủ của Tử Hàm nhanh như một cơn gió. Trước khi mấy tên sát thủ kia kịp phản ứng thì từng đường kiếm đã giáng xuống vừa mạnh mẽ vừa dứt khoát. Không khí xung quanh như đông cứng lại.
Tịnh Nghi nhìn nam nhân kia không chớp mắt, cả người và kiếm như hòa vào làm một. Những vệt máu bắn tung toé khắp nơi. Ngay lúc cô định thần lại thì chỉ còn một mình Tử Hàm uy nghi đứng giữa xác mấy tên sát thủ. Hắn vẫy tay ra hiệu cho Mặc Kha thu dọn, tên nào còn sống thì bị bắt về Tuần Bộ Ty tra khảo.
"Lý đại tiểu thư không sao chứ?" Tử Hàm xoay qua nhìn cô nương đang đứng sau gia nhân kia.