Chương 16: Đánh Cược

"Không ngờ cũng có ngày Nguỵ đại nhân lại nhờ ta giúp đỡ người khác." Lục Dịch xuất hiện từ khi nào, thong thả đến ngồi đối diện với Nguỵ Tử Hàm.

Ngón tay thon gầy nâng chén trà lên thưởng thức một cách tao nhã. Tử Hàm im lặng không đáp lại lời trêu chọc của nam nhân trước mặt. Đợi đến khi đoàn đưa tang khuất xa, hắn mới cất giọng nhàn nhạt hỏi.

"Lý đại tiểu thư... tình hình nàng ấy thế nào rồi?"

"Tại hạ đang chờ nàng ấy hồi phục vết thương rồi mới bắt đầu điều trị. Nếu quá yếu ớt sẽ không thể qua nổi lần châm cứu đầu tiên." Lục Dịch khẽ thổi một làn khói mỏng lan toả vào không khí.

Sau khi trở về từ Lý phủ, hắn có khá nhiều suy nghĩ. Trong một thoáng Lục Dịch cảm nhận tiểu cô nương kia như mang hai luồng sinh khí. Nhưng cái nào cũng rất yếu ớt. Ánh mắt vừa kiều mị vừa mạnh mẽ. Thảo nào Nguỵ đại nhân kia không chống đỡ nổi.

Chờ tang sự tại Lý phủ xong xuôi, mấy ngày sau Lục Dịch sai người mang một bức thư đến cho Tịnh Nghi. Lúc này vết thương trên vai cô đã kéo da non, chỉ còn cảm giác ngứa ngáy chứ không đau nhức nữa. Tịnh Nghi đang ngồi phơi nắng trước sân viện thì Tiểu Đào mang thư của Lục Dịch đến. Bên trong ông tỉ mỉ căn dặn các nguyên liệu thuốc cần chuẩn bị trước. Ở thế giới kia cô học được chút kiến thức đông y từ ông nội nên mấy việc này không có gì khó khăn.

Tịnh Nghi đọc qua một lượt đến khi thấy tên một thứ thì hơi sững người. Các dược liệu được yêu cầu đều có thể mua ở các quầy thuốc, duy chỉ có thiên sơn tuyết liên là loại quý hiếm thuộc hàng cực phẩm, cô biết tìm ở đâu đây?

Tịnh Nghi thở dài, ngồi thẩn thơ mất một lúc. Chợt có một suy nghĩ loé lên trong đầu cô. Tịnh Nghi vội đi tìm Tư Duệ. Vừa ra đến chính viện, cô bắt gặp ngay Trần công công đang đứng ở giữa kèm theo chiếu chỉ trên tay. Tư Duệ đến đỡ Tịnh Nghi cùng quỳ xuống để tiếp chỉ. Giọng của lão công công vang lên rõ ràng, rành mạch. Hạ Đế tuyên Lý Tư Duệ được thừa hưởng phong hiệu Trấn Bắc Hầu của Lý Trạch tướng quân. Lý phủ trở thành Hầu phủ. Bổng lộc cũng được tăng theo tước vị.

Cả Tịnh Nghi và Lý Tư Duệ đều bị bất ngờ trước chiếu chỉ. Vì Tư Duệ chưa lập được công lao gì to lớn đủ để nhận tước vị này. Rõ ràng Hạ Đế đã chiếu cố cho bọn họ rất nhiều.

"Chúc mừng Hầu gia." Trần công công mỉm cười đưa chiếu chỉ cho Tư Duệ.

"Đa tạ Trần công công, ông đã vất vả rồi." Chàng thanh niên liền rút một hầu bao chuẩn bị sẵn để đáp lễ.

Trần công công miệng cười tươi nhận lấy, không hề chối từ. Tịnh Nghi chớp lấy cơ hội, tiến đến dùng vẻ mặt đáng thương nhìn ông ta.

"Trần công công, dân nữ còn có một chuyện muốn thỉnh cầu hoàng thượng. Không biết liệu người có thể truyền đạt lại giúp dân nữ không?"

"Lý đại tiểu thư đừng khách sáo, chỉ cần lão nô làm được nhất định sẽ dốc hết sức." Ông nhiệt tình đỡ lấy Tịnh Nghi.

"Ngụy đại nhân đã tìm được một thần y đồng ý giúp ta chữa trị nhưng trong phương thuốc cần có thiên sơn tuyết liên. Ta... thật sự hết cách nên mới cầu xin hoàng thượng. Mong người có thể rộng lòng ban cho ta một đóa." Cô ngập ngừng nói với Trần công công.

"Lý tiểu thư đừng quá lo lắng. Lão nô sẽ lập tức bẩm báo hoàng thượng ngay khi hồi cung. Lão nô xin cáo lui." Ông ta hành lễ rồi xoay người rời đi.

Tịnh Nghi hy vọng trong hoàng cung không thiếu món ngon vật lạ, kỳ trân dị bảo. Chỉ là cô không biết liệu Hạ Đế có mủi lòng thương xót đứa con gái bên ngoài này không nên đành đánh cược một phen.

"Tỷ tỷ... nếu trong cung không có thiên sơn tuyết liên gì đó thì đệ sẽ đi tìm cho tỷ." Tư Duệ trấn an cô.

"Cứ chờ xem thế nào đã." Tịnh Nghi ngước lên khẽ mỉm cười với chàng thanh niên.