Cô ngồi bên cửa sổ, bắt đầu xâu chuỗi lại mọi việc với nhau trong lúc chờ đợi điểm tâm sáng. Thì ra cha mẹ của Giang Nghi đều bị xuyên đến thế giới này. Không biết vì sao mà cha cô trở thành Hạ Đế, còn mẹ cô lại trở thành Lý phu nhân. Giang Nghi và Tịnh Nghi chính là con gái của hai người, có điều là ở hai thế giới khác nhau. Có lẽ sau khi đến nơi này, cha mẹ cô vẫn ở bên nhau một thời gian nên mới có Tịnh Nghi. Giờ đây Giang Nghi lại ở trong cơ thể của Tịnh Nghi - Lý đại tiểu thư trên danh nghĩa. Còn A Duệ là đệ đệ cùng mẹ khác cha của cô. Mẹ cô thật sự có tình cảm với Lý tướng quân mà rời bỏ cha cô sao? Liệu A Duệ có biết sự thật này không?
Tịnh Nghi nhớ lại ánh mắt của Hạ Đế nhìn mình, có mấy phần sâu xa khó dò. Cô nghĩ nếu muốn biết rõ hơn câu chuyện năm xưa chỉ còn cách hỏi trực tiếp Hạ Đế. Tịnh Nghi khẽ thở dài. Điều trước mắt cô phải làm là giải độc trước. Phải sống tiếp thì mới có cơ hội điều tra chân tướng sự việc và trả thù cho cha mẹ.
Sự việc phu thê Lý tướng quân bị ám sát đã gây chấn động khắp kinh thành. Ngày hôm sau, các vị đồng liêu trong triều đều đến Lý phủ thăm viếng. Nước Đại Hạ mất đi một vị tướng tài ba, Hạ Đế phải lo nghĩ đối sách để ổn định tình hình phía bắc. Nhờ công của Lý tướng quân mà từ ngày Hạ Đế lên ngôi, bờ cõi biên giới được giữ an ổn suốt mấy năm qua.
Vương Chính - thái phó đương triều đến Lý gia từ sớm. Ông đã qua độ tuổi tứ tuần, phong thái trầm tĩnh, mặc trên người bộ triều phục màu xanh thẫm cung kính thắp nhang trước linh cữu Lý Trạch và phu nhân. Vương Ngọc lặng lẽ đứng bên cạnh chờ đợi.
"Tiểu tử... cậu vẫn còn Vương gia ở đằng sau." Ông vỗ vai Tư Duệ, tỏ ý dù Lý tướng quân đã mất, Vương gia cũng không rời bỏ Lý gia.
Tịnh Nghi khoác tang phục bằng vải gai thô, được Tiểu Đào dìu ra đứng cạnh Tư Duệ để thực hiện nghi thức tế lễ. Dáng vẻ yếu ớt của cô khiến người khác không khỏi đau lòng. Thuốc của Lục tiên sinh có hiệu quả khá tốt. Bả vai của Tịnh Nghi giảm đau thấy rõ. Nhờ vậy mà cô mới cầm cự được suốt thời gian tang sự.
Hai ngày sau, linh cữu phu thê Lý tướng quân được đưa đi chôn cất. Đoàn người lặng lẽ đi qua các con phố do Lý Tư Duệ dẫn đầu. Tịnh Nghi ngồi trên xe ngựa theo sau. Hai tỷ đệ không khóc lóc nhưng gương mặt ai nấy hiện rõ lên sự bi thương tột cùng. Tiếng trống tang trầm đυ.c vang lên từng hồi. Thỉnh thoảng chỉ có vài tiếng nức nở nhỏ của gia nhân. Dân chúng trong thành tự giác đứng nghiêm trang , thậm chí có người còn quỳ lạy khi đoàn người đi qua. Ai cũng tiếc thương cho một vị tướng tài của đất nước.
Tại Vân Trà Các nơi góc phố, Nguỵ Tử Hàm một mình ngồi thưởng trà nhưng ánh mắt hắn chưa hề rời khỏi chiếc xe ngựa trong đoàn đưa tang. Hai thân tín là Mặc Kha và Từ Khâm đứng lui ra khá xa để không làm phiền đến tâm trạng của chủ nhân. Một cơn gió nhẹ thoáng qua làm lay động chiếc rèm nhỏ, Tử Hàm không thấy rõ mặt người bên trong nhưng vẫn kịp thấy được một phần sườn mặt tinh tế của tiểu cô nương kia.