Chương 13: Hy Vọng

Lục Dịch với phong thái điềm tĩnh bước qua sau bức bình phong. Tiểu Đào đã mang sẵn ghế cho ông. Vương Ngọc liền đứng lên nhường chỗ. Lý Tư Duệ vẫn còn đang cả kinh trước sự xuất hiện bất ngờ của vị này mà không tin nổi vào mắt mình.

Tịnh Nghi mơ màng cảm nhận được cổ tay của mình đang được chạm nhẹ. Ngón tay dài, mảnh khảnh của Lục Dịch khẽ đặt lên. Tất cả những người trong phòng không ai dám thở mạnh, ai nấy đều chăm chú quan sát sắc mặt của Lục Dịch.

"Độc đã ngấm vào cơ thể quá lâu..." giọng của Lục Dịch phá vỡ sự yên tĩnh.

Ông ta xem mạch cho Tịnh Nghi xong thì thở dài. Ánh mắt Tư Duệ thoáng chút thất vọng. Suốt bao nhiêu năm Lý gia tìm người chữa trị cho Tịnh Nghi cuối cùng chỉ đành chấp nhận sự thật phũ phàng. Cho đến hôm nay, một tia hy vọng vừa lóe lên lại bị dập tắt.

"Nhưng vẫn còn một cách, chỉ là không biết liệu Lý tiểu thư có chịu nổi hay không?" Lục Dịch tiếp tục câu nói dở dang.

Ông vừa dứt lời, lập tức mấy ngón tay bị một bàn tay nhỏ nắm lấy. Tịnh Nghi mở mắt ra, yếu ớt nhìn Lục Dịch, giọng thều thào.

"Lục tiên sinh, cho dù như thế nào ta cũng phải thử. Xin người chỉ giáo."

Lục Dịch ngạc nhiên quan sát cô nương nhỏ, dường như chỉ còn một hơi tàn nhưng ánh mắt lại rất mạnh mẽ. Lý Tư Duệ nghe thấy cũng vội quỳ xuống, kính cẩn nhìn người đàn ông nho nhã trước mặt mà van nài.

"Cầu xin Lục tiên sinh cứu lấy tỷ tỷ của ta, dù bất cứ giá nào ta cũng chấp nhận."

Lục Dịch đỡ Tư Duệ đứng dậy, ôn tồn đáp.

"Lý công tử không cần khách sáo. Ta đã nhận lời của Nguỵ đại nhân thì sẽ dốc hết sức. Vấn đề còn lại đều tùy thuộc vào ý chí của Lý tiểu thư."

Ông chậm rãi giải thích phương pháp của mình. Vì khi xưa Tịnh Nghi bị trúng độc nhưng lúc đó cơ thể không được giải độc triệt để, độc còn tồn đọng lâu ngày khiến cô suy nhược, khí huyết không lưu thông. Lục Dịch sẽ dùng cách châm cứu, chia ra nhiều lần, đẩy độc từng đợt ra. Điều may mắn trong cái rủi chính là Tịnh Nghi chỉ bị trúng độc một lần, nếu bị nhiều như phu phụ Lý tướng quân e là Hoa Đà tái thế cũng không cứu nổi.

"Mỗi lần như vậy cơ thể của tiểu thư sẽ trải qua một cơn đau đớn tột cùng nhưng chỉ cần vượt qua được cơ hội hồi phục rất cao. Ít nhất cũng được bảy, tám phần so với người thường." Đôi mắt sắc bén của ông nhìn như thấu cả tâm can của Tịnh Nghi.

"Được, ta đồng ý." Cô không ngần ngại mà lập tức chấp nhận.

"Bọn đệ sẽ luôn bên cạnh tỷ." Tư Duệ mừng rỡ nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Tịnh Nghi siết chặt.

"Ta kê một ít thuốc an thần, giúp tiểu thư giảm đau và ngủ ngon hơn. Chờ vết thương này lành lại chúng ta sẽ tiến hành giải độc." Lục Dịch vừa nói vừa đến bàn ghi chép phương thuốc. Sau đó ông còn đưa thêm một lọ thuốc bột chuyên trị ngoại thương, liền sẹo.

"Đa ta Lục tiên sinh ra tay cứu giúp." Tư Duệ tiễn Lục Dịch ra tận cửa, miệng không ngừng cảm kích.

Giờ đây phụ mẫu đều không còn, hắn biết Tịnh Nghi chỉ có thể dựa vào mình. Tư Duệ tự nhủ bản thân phải mạnh mẽ hơn để gánh vác Lý gia.

Sau khi Tịnh Nghi ngủ thϊếp đi, Vương Ngọc nhẹ nhàng lui ra. Tiểu Đào mang phương thuốc của Lục tiên sinh đi sắc thuốc cho tiểu thư. Trời đã chập choạng tối, Lý gia chìm trong không khí tang thương. Lúc còn sống, Lý Trạch là người rất giản dị. Ông thường phải đến biên cương để giữ gìn bờ cõi giang sơn nên trong phủ không có nhiều gia nhân. Giờ đây cả phủ chỉ có Trương quản gia, Tống mama phụ trách bếp núc cùng vài người hầu. Tư Duệ mặc đồ tang đến quỳ trước linh đường.

"Phụ thân, mẫu thân, nhi tử nhất định sẽ báo thù cho hai người."