Chương 1: Tai Nạn

Sau khi hoàn thành xong bản báo cáo khám nghiệm, Giang Nghi dựa vào ghế, nhắm mắt dưỡng thần một chút. Cô đã làm việc một ngày một đêm không nghỉ. Bên ngoài, bầu trời đang bừng lên những tia nắng yếu ớt đầu tiên trong ngày.

Giang Nghi vươn tay lấy tách cà phê trên bàn nhấp nốt mấy ngụm cuối cùng. Tiểu Vương - trợ lý của cô đang thu dọn dụng cụ trong phòng. Cậu ấy rất tận tâm với công việc vất vả này, thức đêm cùng cô chẳng một lời than van.

Giang Nghi cầm bản báo cáo đi vào văn phòng đội trưởng đội hình sự đặt lên bàn. Vừa xoay người ra đến cửa, Giang Nghi liền bắt gặp ngay đội trưởng Hạ cùng vài người từ thang máy đi ra.

“Pháp y Giang, vất vả rồi." Anh ta cất giọng hơi khàn chào cô. Những người kia cũng gật đầu chào Giang Nghi.

Cô mỉm cười đáp lại. "Báo cáo tôi để trên bàn. Tôi về nghỉ ngơi trước đây. Cần gì cứ gọi điện cho tôi." Giang Nghi vẫy tay với bọn họ, chờ Tiểu Vương cùng đi vào thang máy.

Người ở cục cảnh sát này hầu như ai cũng phải nể phục hiệu quả làm việc của cô. Tuy tuổi đời còn trẻ nhưng Giang Nghi hiện là bác sĩ pháp y giỏi nhất của Cục. Cả Cục trưởng và đội trưởng Hạ đều xem cô như báu vật. Xuống đến tầng hầm, Giang Nghi chào tạm biệt Tiểu Vương rồi đi về xe của mình. Vừa ngồi vào trong xe, cô bất ngờ nhận được một cuộc điện thoại. Khi cuộc gọi kết thúc cũng là lúc gương mặt cô đẫm nước mắt, bàn tay cầm di động cũng run lên từng hồi.

Ông nội... người thân duy nhất của Giang Nghi trên cõi đời này cuối cùng đã rời bỏ cô. Giang Nghi gục đầu lên vô lăng, mất một lúc lâu mới lấy lại bình tĩnh. Cô rút khăn giấy ra lau mặt mũi, rồi cầm điện thoại nhắn tin cho Cục trưởng xin nghỉ phép. Giang Nghi lái xe ra khỏi tầng hầm, rẽ hướng về ngoại ô. Ông nội cô sống một mình ở một thị trấn nhỏ cách thành phố vài tiếng lái xe. Mặc cho sau này Giang Nghi mua được một căn hộ thoải mái gần Cục Cảnh Sát, thuận tiện cho công việc nhưng ông nội vẫn nhất quyết ở dưới quê, không đồng ý lên thành phố ở cùng cô. Hình ảnh ông nội nhìn cô với ánh mắt hiền từ, vỗ vai động viên Giang Nghi rời vùng đất nhỏ để lập nghiệp cứ như chỉ vừa mới xảy ra ngày hôm qua.

Khi mới lên mười tuổi Giang Nghi đã trở thành trẻ mồ côi. Cha mẹ cô cùng mất trong một vụ tai nạn giao thông thảm khốc. Nhưng điều kỳ lạ là đến tận bây giờ, cảnh sát vẫn chưa tìm được thi thể của họ. Năm đó, chiếc xe lao xuống vực tan nát. Mọi người hỗ trợ cứu nạn suốt một thời gian nhưng không thể tìm được bất kỳ một manh mối hay một phần thi thể nào, chỉ có xác chiếc xe trơ trọi nằm dưới vách đá. Cứ như cha mẹ Giang Nghi bốc hơi mất khỏi thế gian này. Cuối cùng cô được ông nội nhận nuôi, cùng ông sống qua những ngày bình yên.

Ông nội Giang Nghi vốn là một thầy thuốc đông y. Ba của cô là vừa là giáo viên vừa là một võ sư. Ngoài giờ dạy học trên trường, ông còn dạy võ tại võ quán nhỏ của mình. Mẹ cô là cán bộ của thị trấn. Gia đình nhỏ tưởng chừng như là mơ ước của rất nhiều người trong chớp mắt đã không còn.

Giang Nghi vừa lái xe vừa hồi tưởng về quá khứ mà không nhận ra thời tiết đang thay đổi. Những tia nắng dần biến mất, mây đen kéo đến phủ kín cả bầu trời. Khi xe ra đến ngoại ô cũng là lúc từng giọt mưa nặng trĩu rơi xuống. Giang Nghi bị một tiếng sấm long trời kéo về thực tại.

Mưa càng lúc càng to, không hề có dấu hiệu ngừng lại. Giang Nghi giảm tốc độ lái xe, cố gắng tập trung nhìn về phía trước, đôi mắt mỏi mệt vì thiếu ngủ hằn lên mấy vệt đỏ. Chỉ cần vượt qua một đoạn đường đèo nữa là cô sẽ về đến nhà. Giang Nghi siết chặt vô lăng, băng qua màn mưa mịt mù.

Khi chiếc xe đang chầm chậm lên đèo, bất chợt từ đối diện có một ánh đèn xuyên qua làn nước rọi thẳng vào Giang Nghi. Một chiếc xe khác từ hướng ngược lại bị mất phanh đang điên cuồng phóng xuống. Vì tầm nhìn bị hạn chế nên khi chiếc xe nọ lao gần đến cô mới phát hiện ra. Giang Nghi hoảng hốt đánh lái theo phản xạ để tránh va chạm. Xe của cô liền đâm mạnh vào hành lang bên đường, rơi thẳng xuống vực sâu.

Dưới vực là một dòng sông đang chảy xiết. Cơ thể Giang Nghi bị cuốn trôi theo làn nước rồi dần bị nhấn chìm xuống đáy sâu thăm thẳm. Trước khi mất đi ý thức, cô thấy như có một tia sáng lóe lên trong đầu. "Ba mẹ, ông nội... con đến tìm mọi người đây... chờ con..." Không biết đã bao lâu, Giang Nghi cảm giác cơ thể mình như trôi bồng bềnh vô định. Cô thầm nghĩ có lẽ mình đã chết rồi chăng?!