Chương 3

Du Đường trừng mắt, khẽ mắng một tiếng "tên điên", xoay người định chạy trốn.

Đột nhiên, cô cảm thấy cổ áo siết lại, hơi khó thở, khi kịp nhận ra thì cả người đã bị nhấc bổng lên.

Du Đường hoảng hốt kêu to: "Anh làm gì thế? Thả tôi ra!"

Người đàn ông cười khẩy: "Đâu có chuyện cho cô xem không công? Đương nhiên cô phải trả giá rồi."

Nói rồi, anh xách gáy áo Du Đường, kéo cô đi thẳng về phía văn phòng hành chính ở tầng hai.

Lúc này, các lớp học đang diễn ra, cả hành lang tĩnh lặng. Du Đường lại là người rất coi trọng thể diện, không dám gào thét kêu cứu, chỉ có thể hết sức giãy giụa trong tay người đàn ông, nhỏ giọng cầu xin.

"Anh ơi, anh tha cho tôi đi, anh muốn bao nhiêu tiền?"

"..."

"Một nghìn tệ?"

"..."

"Mười nghìn tệ? Tôi đưa anh mười nghìn được chưa? Nếu không tôi đền cho anh chiếc vòng tay này, nó đáng giá lắm đấy."

"..."

Du Đường lầm bầm cả đống, nhưng người đàn ông vẫn im lặng, đúng là nói mềm nói cứng đều không có tác dụng.

Lúc này Du Đường thật sự không nhịn được nữa: "Sao anh lại như thế chứ? Nếu không muốn người khác nhìn thì sao lúc thay đồ anh không đóng cửa lại! Thôi thì cũng lỡ nhìn rồi, anh còn muốn làm gì nữa? Bắt tôi quỳ xuống xin lỗi hay là móc mắt tôi ra hả?"

Ngay khi lời nói vừa dứt, người đàn ông ném Du Đường vào một văn phòng.

Giọng nói trầm của người đàn ông vang lên từ sau gáy cô.

"Cô Ngô, tôi bắt được một nữ sinh đang nhìn trộm, đề nghị xem xét đuổi học."

Du Đường: "..."

Lúc này, một cảnh tượng cực kỳ trớ trêu xuất hiện trước cửa văn phòng hành chính.

Một người đàn ông cao ráo, tuấn tú, để trần nửa trên đang xách cổ áo một cô gái, thần thái anh thờ ơ, còn mang theo chút mỉa mai.

Ngô Lị Văn, giáo vụ của Viện Nghiên cứu sinh Khoa Dược, đã gần năm mươi tuổi, lần đầu tiên chứng kiến một cảnh tượng lạ lùng như vậy, bà ấy nuốt nước bọt, lập tức đứng dậy.

"Sinh viên Bùi, đây là...?"

Lòng Du Đường thắt lại, cô giật phăng tay người đàn ông ra, trợn tròn mắt nhìn anh.

Cái gì? Sinh viên Bùi?

Nghe nói anh chàng đẹp trai kia hình như họ Bùi...

Người đàn ông này quả nhiên là chàng trai đẹp đã nhận bằng Tiến sĩ Dược học ở Mỹ năm hai mươi bốn tuổi, và được Đại học Hoa Thanh đặc cách nhận vào học Thạc sĩ Hóa dược.

Người đàn ông cười khẩy, ánh mắt hờ hững dừng lại trên người Du Đường: "Cô bạn này nhìn trộm tôi thay đồ."

Mí mắt Du Đường giật thót, cô mở miệng phản bác ngay lập tức: "Rõ ràng là anh tự thay đồ không đóng cửa, sao lại đổ cho tôi nhìn trộm? Anh nghĩ mình có gì đặc biệt lắm mà tôi phải lén nhìn sao?"