Chương 2

"... Đây là đâu? Sao... sao ta lại ở nơi này?" Lương An gắng gượng chống đỡ tấm thân rã rời, khó nhọc gượng dậy, đôi mắt hoang mang đảo một vòng quanh căn phòng. Đồ đạc trong phòng tuy sơ sài, nhưng so với căn nhà kho tồi tàn, ẩm thấp mà y vẫn ở, nơi này quả thực tốt hơn gấp nhiều lần.

"Ngươi tỉnh rồi."

Một người đàn ông cao lớn sừng sững án ngữ ngay cửa ra vào, bóng người vạm vỡ ấy che khuất gần hết chút ánh sáng le lói từ bên ngoài hắt vào, khiến Lương An không tài nào nhìn rõ được dung mạo người đó.

Lương An mím chặt môi, theo phản xạ kéo vội tấm chăn mỏng che ngang người, lặng lẽ thu mình vào một góc giường, ánh mắt vẫn không rời khỏi bóng người lạ mặt, đầy vẻ cảnh giác và sợ hãi.

Người nam nhân tay bưng một bát thuốc còn nóng, đưa mắt nhìn người đang nằm trên giường, khẽ hất hàm về phía bát thuốc trên tay: "Thuốc của lang trung đấy, ta để ở đây, ngươi uống đi cho nóng, nhanh lại sức."

Dứt lời, người nam nhân chậm rãi tiến vào trong, nhẹ nhàng đặt bát thuốc xuống chiếc bàn gỗ nhỏ kê đầu giường.

Đợi đến khi bóng người ấy khuất hẳn sau cánh cánh cửa, Lương An mới dám len lén đưa mắt nhìn bát thuốc. Nước thuốc đen sánh, đặc quánh, chỉ mới đưa lại gần đã thấy một mùi vị đăng đắng, ngai ngái xộc thẳng vào mũi. Y ngần ngừ nhìn bát thuốc hồi lâu, rồi mới khẽ khàng đưa tay chạm thử vào thành bát, quả thực vẫn còn ấm nóng.

Dù chưa biết người nam nhân kia là thiện hay ác, nhưng việc người ấy cất công sắc thuốc mang đến cho y, hẳn cũng không phải hạng người hung tàn, độc địa gì. Hơn nữa, cơn đau âm ỉ dưới bụng vẫn chưa dứt hẳn. Nghĩ đoạn, Lương An nhắm nghiền mắt, thử nhấp một ngụm nhỏ. Vị đắng ngắt, chát xít nơi đầu lưỡi khiến y bất giác nhăn mặt.

Đợi cho vị đắng nơi cổ họng dịu đi đôi chút, Lương An mới vội bịt mũi, ngửa cổ uống cạn một hơi cho xong.

Những vệt nắng vàng hanh ấm áp của buổi sớm len lỏi qua khe cửa sổ, in xuống nền nhà những mảng sáng lung linh. Vài ngọn cỏ dại mọc ven chân tường cũng khẽ lay động, như đang cố vươn những chiếc lá mỏng manh ra để đón lấy chút hơi ấm hiếm hoi của mặt trời.

Lương An ngơ ngẩn nhìn ra khung cửa sổ nhỏ, trong lòng cũng mường tượng ra được đôi phần sự việc. Hẳn là Lương Tú Hoa thấy y thân tàn ma dại, chẳng biết đã thêm mắm thêm muối những gì với mụ Giả Vân, nên bọn họ mới cuống quýt đẩy y sang nhà chồng sớm hơn dự kiến như vậy.

"Hình như... cái bụng cũng đỡ đau hơn nhiều rồi thì phải." Lương An khẽ đặt tay lên bụng, thì thầm.

Liếc nhìn đôi giày vải cũ được ai đó đặt ngay ngắn bên bệ cửa sổ, Lương An rón rén vịn thành giường, chậm chạp bước xuống, tay vẫn cầm chiếc bát không, y khẽ khàng lần bước ra phía cửa.

"Sao ngươi đã ra ngoài này rồi? Lang trung dặn ngươi còn yếu, phải nằm nghỉ thêm mới được."

Ô Thịnh đang lúi húi bổ củi ngoài sân, nghe tiếng động liền ngẩng đầu nhìn lại, tay vẫn lăm lăm cây rìu sắc lẻm.

Lương An giật mình, vội cúi đầu, đôi vai gầy khẽ run lên, hai tay đưa chiếc bát không về phía hắn, lí nhí cất lời: "Đa... đa tạ."

Ban nãy không để ý, giờ mới thấy giọng người này khàn đặc, lại thêm dáng vẻ dữ tợn, thân hình lại cao lớn lực lưỡng thế này, nếu lỡ tay đánh người, chắc một đòn cũng đủ khiến y hồn lìa khỏi xác. Phải làm sao bây giờ? Người ta vẫn nói, có những kẻ vũ phu đánh phu lang đến chết... Càng nghĩ, Lương An càng thấy sợ hãi, mặt mày tái mét không còn một giọt máu, đôi chân mềm oặt, suýt chút nữa thì khụy xuống đất.

Ô Thịnh thấy Lương An sợ hãi đến mức co rúm cả người lại, mặt cắt không còn hột máu, không khỏi ngẩn người, thầm nghĩ: "Trông mình đáng sợ đến thế cơ à?" Tiểu phu lang này gầy gò, xanh xao quá đỗi, chắc chắn là do mụ Giả Vân kia chưa từng cho y một bữa ăn no đủ.