Chương 4

Yến Đường rất hiếm khi nhận được lời nhận xét từ người khác, vì chẳng ai buồn đánh giá một người "không có gì đặc biệt".

Cái gọi là "không có gì đặc biệt" có nghĩa là: cuộc sống không đến mức khiến người ta ngưỡng mộ, nhưng cũng chẳng bi thảm đến mức khiến người ta thương cảm.

Thậm chí, người ta còn chẳng buồn để ý đến một người như thế.

Thế nên khi Tống Úc mỉm cười, một nụ cười trong trẻo chẳng chút ác ý, lại thốt lên rằng cô trông "tội nghiệp quá", Yến Đường thật sự không hiểu cậu đang nói gì.

Nhưng bị học sinh dùng từ như vậy để miêu tả, cô cũng có phần ngượng ngùng.

“Là mộc mạc.”

Yến Đường cố tỏ ra bình thản, chỉnh lại lời cậu, rồi tiện thể dạy luôn cách viết chữ đó bằng tiếng Trung.

Cô nói tiếp bằng tiếng Nga: “Mộc mạc là phẩm chất vĩ đại của giai cấp công nhân.”

Tống Úc bật cười.

Bầu không khí vì thế không trở nên ngượng ngùng.

Yến Đường cố gắng che giấu sự trống rỗng toát ra từ sự bình thường của bản thân, nhất là khi đứng trước những người như Tống Úc trẻ trung, tràn đầy sức sống, và đầy hứa hẹn.

Nhưng cuộc sống cũng không hoàn toàn vô vị. Chẳng hạn, việc cô trở thành gia sư tiếng Trung cho Tống Úc, giờ đã chính thức được xác nhận.

Nắm trong tay hai công việc, Yến Đường phân loại theo mức độ khẩn cấp, ưu tiên giải quyết chuyện của Tống Úc trước.

Việc phụ đạo ôn thi dự bị còn tạm ổn, phiền phức hơn lại là việc phải đi cùng cậu tham gia các buổi huấn luyện và hỗ trợ giao tiếp.

Cô mất một ngày rưỡi để đọc hết quyển sổ tay về võ thuật của Tống Úc, rồi làm ra bản đối chiếu ba thứ tiếng: Trung, Anh, Nga.

Phần đầu sổ, chữ viết còn khá non nớt, có lẽ là nét chữ của Tống Úc hồi bé.

Trên đó còn có vài lời than vãn trẻ con như: “Bị vật xuống đất đau lắm, nhưng mẹ nói anh hùng không được khóc.”

Ngoài ra còn có những dòng ghi chú khiến người ta ngạc nhiên, tràn đầy hiếu chiến, thậm chí lạnh lùng đến đáng sợ:

“Lúc tôi luyện đá vòng, làm Viktor bị choáng, tôi tưởng cậu ta chết rồi. Mọi người lo Viktor bị đần luôn, nhưng não cậu ta vốn dĩ chẳng khác gì heo, nếu không thì sao dám đứng trước mặt tôi mà cười nhạo dòng máu Hoa của tôi.”

Dựa vào mức độ mòn cũ của giấy, mấy trang đầu dường như chưa từng được lật lại, trong khi phần sau những ghi chú nghiêm túc về kỹ thuật chiến đấu lại được bổ sung liên tục qua nhiều giai đoạn.

Có lẽ ngay cả Tống Úc cũng đã quên, hồi nhỏ mình từng viết ra những câu độc địa như thế.

Sáng thứ Hai, đúng tám rưỡi, Yến Đường lên chiếc xe đến đón cô đây là một điều khoản ưu đãi mà Tống Úc thêm vào trong hợp đồng.

Cô không ngạc nhiên khi thấy Tống Úc cũng đang ngồi trên xe, chào hỏi rồi ngồi xuống cạnh cậu.

Tống Úc đeo tai nghe bluetooth, đang xem video thi đấu trên điện thoại. Yến Đường nhận thấy vết thương ở thái dương cậu đã mờ đi đôi chút, giờ chỉ còn vết đỏ nhạt, nhưng trên làn da trắng vẫn rất rõ ràng.

Trong xe yên tĩnh, cô nhìn ra ngoài cửa sổ.

Khung cảnh hai bên đường liên tục thay đổi, chẳng mấy chốc xe đã đến nơi.

S Monster nằm trong khu vực Trung Quan Thôn, nhưng với vẻ ngoài kín đáo, nếu không nhờ lần trước gặp Tống Úc ở cổng, Yến Đường e rằng đến giờ vẫn chưa biết đến câu lạc bộ võ thuật này.

Trái ngược với vẻ ngoài đơn sơ, bên trong S Monster cực kỳ rộng lớn, thiết kế phong cách công nghiệp mạnh mẽ. Có lẽ vì còn sớm nên chưa có khách đến tập.

“Tầng trệt dành cho hội viên phổ thông.”

Tống Úc đưa cô đi thang máy xuống dưới.

“Chúng tôi chỉ tập ở tầng hầm.”

Cửa thang máy "đinh" một tiếng mở ra, Yến Đường lập tức bị cảnh tượng trước mắt làm cho sững sờ.

Không gian rộng lớn vô cùng, ánh đèn sáng trưng chiếu rọi l*иg sắt bát giác màu đen, bên tường treo dãy bao cát hình trụ thẳng tắp, xa xa còn có đủ loại thiết bị tập luyện.

Trước đó Naska từng gọi buổi tập của Tống Úc là “lớp năng khiếu”, Yến Đường tưởng rằng cậu chỉ là kiểu người luyện tập định kỳ, thỉnh thoảng tham gia vài giải đấu vì sở thích mà thôi.

Nhưng rõ ràng không phải vậy.

Đây là sân tập dành cho vận động viên chuyên nghiệp, có cả phòng họp, phòng dinh dưỡng, phòng trị liệu. Trên tường treo lịch tập và lịch thi đấu, còn có cả bức tường ảnh ghi lại các trận đấu của tuyển thủ.

Yến Đường bước tới trước bức tường ảnh, lập tức nhận ra tấm ảnh mới nhất.

Đó là ảnh Tống Úc trong một trận đấu.

Trong l*иg bát giác, dưới ánh đèn rọi, mặt sàn loang lổ máu, có vết bắn tung tóe, có vết do thân thể cọ xát để lại hỗn loạn và kinh hoàng. Bên ngoài l*иg, khán giả đang giơ tay hò reo đầy phấn khích.

Trong bầu không khí nguyên thủy và dữ dội ấy, Tống Úc đứng trên sàn đấu. Vết thương ở thái dương khi đó còn khủng khϊếp hơn bây giờ một vết rách, máu tươi chảy dài xuống cằm.

Vậy mà cậu lại đang mỉm cười.

Không phải kiểu cười dễ gần, rạng rỡ thường thấy ở cậu, mà là nụ cười của kẻ chiến thắng kiêu ngạo, có phần khıêυ khí©h.

“Đó là trận đấu vừa rồi của tôi.”

Tống Úc đã thay đồ tập, đưa cô một tờ giấy lịch trình luyện tập hôm nay.

Cậu muốn sớm có thể dùng tiếng Trung giao tiếp với huấn luyện viên và đồng đội, vì vậy Yến Đường phải thiết kế một kế hoạch học từ vựng thông dụng riêng cho cậu.

Lịch hôm nay kín mít: luyện tập phục hồi, họp phân tích chiến thuật, còn phải dạy kỹ thuật cho các tuyển thủ khác.

Gần như suốt cả ngày Yến Đường đều phải nói, đến năm giờ chiều thì cổ họng cô đã khô rát như sắp bốc khói.

“Điểm mấu chốt của khóa cổ là tạo thành vòng khóa bằng hai khuỷu tay, thông qua áp lực lên khí quản và động mạch cổ khiến đối phương mất khả năng phản kháng...”

Cô dịch xong, lùi sang một bên, uống nước lấy lại sức.

Trên sàn tập, Tống Úc đang thị phạm kỹ thuật cho mọi người.

Thân thể hơi cúi, cánh tay dài vươn ra, khuỷu tay phải ép vào cổ họng một tuyển thủ, tay trái giữ chặt sau gáy.

Cậu có năng khiếu về ngôn ngữ, trí nhớ cũng tốt. Mấy từ khóa Yến Đường vừa dạy, cậu đã nhớ được, giờ còn nói được nửa tiếng Anh nửa tiếng Trung.

“Tăng lực đi.” Tống Úc nói bằng tiếng Trung, giọng trong trẻo dễ nghe,

“Nó sẽ ngạt thở.”

Yến Đường khựng lại khi đang uống nước, sợ hãi nhìn thấy cậu bạn kia co giật, sau khi Tống Úc buông tay liền ngã ngửa ra phía sau như bị rút sạch sức lực.

Tống Úc vẫn rất bình tĩnh, thành thạo đỡ lưng đối phương, vỗ nhẹ lên mặt cậu ta, nói vài câu “Relax”. Cậu kia lập tức tỉnh lại, lẩm bẩm một tiếng: “Vờ... cờ...”

“Nếu dùng lực quá mạnh, khóa cổ sẽ khiến người ta bị ngất.”

Một cô gái bất ngờ xuất hiện phía sau Yến Đường, giải thích.

“Nhưng kỹ thuật của Tống Úc rất tốt, không có gì nguy hiểm đâu.”

Yến Đường quay lại, nhận ra đó là Grace cô gái đã gặp tối hôm trước.

“Tôi là Đường Nhã Tâm, còn cô là Yến Đường đúng không? Tống Úc nói cô là cô giáo tiếng Trung của anh ấy.”

Cô ngượng ngùng nói: "Lần trước tôi còn tưởng cô là fan cuồng của anh ấy, xin lỗi nhé.”

“Không sao.” Yến Đường chú ý đến một điều khác trong lời cô ấy.

“Cô nói cậu ấy có fan á?”

“Có chứ, cô lên mạng nước ngoài là thấy ngay. Trước kia cậu ấy từng tập ở câu lạc bộ MMA hàng đầu của Nga — Irbis MMA, còn từng đấu giải M-1 Global, UFC cũng đang cân nhắc ký hợp đồng với anh ấy. Trong giới, fan nam fan nữ đều rất nhiều.”

Đường Nhã Tâm bĩu môi: “Tôi nói vậy là vì muốn tốt cho anh ấy. Việc anh ấy về Trung Quốc tập luyện vẫn đang được giữ bí mật, để tránh đối thủ biết được lộ trình mà chuẩn bị chiến thuật đối phó.”

Nhắc đến chuyện cũ, cô vẫn còn tức tối, lẩm bẩm: “Tôi cũng từng là fan của anh đấy... sau này phải đổi người khác để thích thôi!”

Yến Đường ngạc nhiên nhìn thấy Đường Nhã Tâm dựa vào tường, mở ứng dụng mạng xã hội, bắt đầu lướt mấy bài đăng về mấy anh chàng cơ bắp trong mục yêu thích.

Cô còn đưa cho Yến Đường xem, hỏi: “Cô thấy ai đẹp trai hơn? Tôi thích Anderson đấy, biệt danh là "Tiểu Long’.”

Vì muốn làm quen với các thuật ngữ võ thuật, Yến Đường cũng đã xem kha khá video thi đấu mấy ngày nay.

Một số tuyển thủ nổi tiếng sẽ có biệt danh do fan hoặc giới truyền thông đặt, nhưng vì tài nguyên hạn chế, cô vẫn chưa biết nhiều chuyện bên lề.

Yến Đường tò mò hỏi: “Tống Úc cũng có biệt danh à?”

“Có chứ.” Đường Nhã Tâm ghé tai cô thì thầm:

“Fan gọi anh ấy là ‘Thợ săn’, còn người không thích thì gọi là ‘Mặt búp bê’. Cô đừng nhắc biệt danh đó trước mặt anh ấy nhé, anh ấy cực kỳ ghét.”

“Có người không thích cậu ấy à?”

“Tất nhiên.” Đường Nhã Tâm cười lạnh: “Rồi cô sẽ sớm thấy thôi, anh ấy mà cố tình chọc ai tức thì đúng là tức muốn chết.”

Cô lục trong điện thoại ra một tấm ảnh: “Năm ngoái có một tân binh cũng được UFC để mắt đến tên là Viktor, quan hệ với anh ấy cực kỳ tệ. Cũng đấu hạng bán nặng luôn, còn hay lên mạng khẩu chiến với Tống Úc. Hai người sớm muộn gì cũng đυ.ng độ.”

Người trong ảnh có khuôn mặt điển hình của người Slav sống mũi cao, đường nét sắc sảo, cả cánh tay xăm kín hình, chỉ nhìn ảnh thôi đã thấy hung dữ.

Cái tên Viktor nghe thật quen.

Yến Đường chợt nhớ ra là người từng được nhắc đến trong cuốn sổ tay của Tống Úc.

Quan hệ bây giờ tệ như vậy, e rằng mối thù này đã bắt đầu từ thuở nhỏ.

Tống Úc kết thúc phần huấn luyện bên kia, đi tới, cười hỏi: “Nói chuyện gì đấy?”

Đường Nhã Tâm vội cất điện thoại: "Không nói cho anh biết đâu.”

Rồi làm động tác kéo dây kéo miệng với Yến Đường.

Tống Úc cũng không thật sự quan tâm, chỉ khách sáo hỏi han, rồi quay lại trả lời vài tin nhắn trên điện thoại.

Lúc này, một nhóm người bước đến, là những người lúc nãy đứng xem luyện tập, cả nam lẫn nữ. Tống Úc liền giới thiệu từng người cho Yến Đường.

Huấn luyện viên tên là Đường Kỳ, cũng là một trong những cổ đông của câu lạc bộ, Đường Nhã Tâm là con gái ông, bảo sao cô ấy rành MMA đến vậy.

Những người còn lại đều là tuyển thủ chuyên nghiệp ký hợp đồng với câu lạc bộ, có người đang học đại học, có người tốt nghiệp cấp ba xong không học nữa, được Đường Kỳ phát hiện và đào tạo để thi đấu kiếm tiền.

Hồng Tỷ bóp má Yến Đường một cái, trìu mến nói:

“Cô giáo Tiểu Yến năm nay bao nhiêu tuổi rồi? Nhỏ xíu à nha, chị cảm giác một đấm là có thể đánh gục cô giáo đấy.”

Nghe giọng điệu không giống đùa, Yến Đường vô thức trợn tròn mắt, lùi lại một bước.

Đầu cô đập ngay vào ngực Tống Úc, sau đó được cậu nhẹ nhàng giữ lấy vai.

Trên đỉnh đầu vang lên tiếng cười.

Cô khó hiểu ngẩng đầu lên, chạm phải ánh mắt Tống Úc. Trong mắt cậu ánh lên tia sáng long lanh, mỉm cười nhìn cô.

Những người khác cũng cười, ánh mắt đầy yêu thương nói:

“Cô giáo Tiểu Yến đáng yêu quá đi.”

Cuối cùng, vẫn là người tốt bụng như Đường Nhã Tâm giải thích cho cô.

“Dù yếu thì cũng không thể kém khí thế, cô ấy dọa cô, thì cô dọa lại đi.”

“Đấy, là do chưa luyện gan đấy.” Siêu Tử nói:

“Tống Úc dạy cô giáo Tiểu Yến vài chiêu đi, ai từ câu lạc bộ này bước ra cũng phải là anh hùng, không thể yếu vía được!”

“Ngay bây giờ luôn đi, đang giờ nghỉ mà.” Hồng Tỷ cười tươi rói.

Thế là Yến Đường bị mọi người nhiệt tình đưa lên sàn tập.

Tống Úc cũng bước lên, ngồi xuống sàn, nói với cô:

“Dạy cô chiêu khóa cổ ban nãy nhé. Cô vừa xem tôi diễn rồi, giờ thử lên tôi xem sao.”

Va chạm cơ thể là điều rất bình thường trong luyện tập võ thuật, nhưng suốt cuộc đời Yến Đường cho đến nay, cô chưa từng tiếp xúc với võ thuật, cũng chưa từng tiếp xúc với con trai.

Cô có chút căng thẳng.

“Giơ tay phải lên, mặt trong cánh tay áp vào cổ tôi, lòng bàn tay phải nắm lấy bắp tay trái, còn bàn tay trái đặt lên sau gáy tôi.”

Tống Úc hướng dẫn cô.

Yến Đường làm theo.

Khuỷu tay cô chạm vào cằm Tống Úc, cánh tay dán chặt vào vai cậu, bằng cách trực tiếp nhất cảm nhận được cơ bắp rắn chắc và xương cốt cứng cáp của chàng trai trẻ.

Sau đó, cô bắt đầu siết chặt.

Năm giây sau, không biết ai trong số khán giả đứng xem không nhịn được lên tiếng:

“Cô giáo Tiểu Yến, cô siết đi chứ, đừng chỉ ôm cậu ấy vào lòng như thế...”