Chương 9: Chẳng còn gì cả

An Nhược đổi giọng: "Thật ra nếu cậu chủ nhà họ Lục đó không phải là kẻ sắp chết, thì danh hiệu mợ chủ nhà họ Lục chẳng phải sẽ đè bẹp nhà họ Sở hay sao? Trước mặt nhà họ Lục, mợ Sở có là cái thá gì."

Cậu cả nhà họ Lục thần long thấy đầu không thấy đuôi, rất ít người được thấy mặt thật, trong giới có đủ loại tin đồn.

"Nhược à, trong lòng tớ khó chịu quá. Trong mắt bố tớ, tớ chẳng là gì cả. Ông ấy ngầm đồng ý cho hành động của mẹ con Tần Tố Cầm, đẩy tớ vào hố lửa."

Bị người thân nhất bỏ rơi và tính kế, Tô Khanh sao có thể không đau khổ?

Điều đau khổ hơn là cho đến bây giờ, cô vẫn không thể liên lạc được với Sở Thiên Dật.

"Thiên Dật cũng không cần tớ nữa rồi, Nhược ơi, tớ chẳng còn gì cả." Tô Khanh đau lòng bật khóc.

"Cậu vẫn còn có tớ mà, Tô Khanh, đừng khóc nữa." An Nhược vừa thương vừa giận: "Chẳng qua chỉ là một thằng Sở Thiên Dật thôi, tớ sẽ tìm cho cậu một người tốt hơn. Tớ quen rất nhiều người đàn ông chất lượng, vừa có tiền vừa có sắc lại còn độc thân, hay là để tớ giới thiệu cho cậu nhé?"

Người đàn ông chất lượng…

Trong đầu Tô Khanh đột nhiên hiện lên khuôn mặt của người đàn ông tối qua. Nhớ lại đêm đó, mặt cô lại nóng bừng lên.

Sao mình lại nghĩ đến người đàn ông đó chứ.

"Tớ đi gọi điện thoại hẹn cho cậu ngay đây. Đàn ông thì có gì to tát đâu." Nói rồi An Nhược liền đi gọi điện.

Tô Khanh đã uống quá nhiều, gục xuống bàn, đưa tay định lấy ly rượu thì ánh mắt đột nhiên lướt qua một bóng dáng quen thuộc.

Cô lập tức tỉnh rượu được ba phần, loạng choạng đuổi theo.

"Thiên Dật, Thiên Dật."

Cô cần một lời giải thích.

Không phải người nhà họ Sở nói Sở Thiên Dật đã ra ngoài rồi sao?

Tại sao anh ta lại xuất hiện ở đây?

Lẽ nào họ đã lừa cô?

Tô Khanh đuổi theo tới tận cửa nhà hàng mới chặn được Sở Thiên Dật lại, cô vội vàng giải thích chuyện tối qua: "Thiên Dật, tất cả chuyện này đều là cái bẫy do Tần Tố Cầm và Tô Tuyết sắp đặt. Anh cùng em đi tìm bố mẹ anh giải thích, nói họ rằng chúng ta bị tráo người."

Sở Thiên Dật nhìn Tô Khanh với vẻ mặt vô cảm: "Muộn rồi."

Tô Khanh sững sờ: "Ý anh là sao? Thiên Dật, anh sao vậy?"

Tô Khanh đã có dự cảm không lành. Tần Tố Cầm đã dám tính kế cô, chắc chắn sẽ còn có những âm mưu khác.

Nếu không thì Sở Thiên Dật đã không thể không đi tìm cô.

Sở Thiên Dật liếc nhìn xung quanh, như thể đang xác nhận điều gì đó, sau đó kéo Tô Khanh đến một nơi vắng người.

"Khanh." Sở Thiên Dật ôm chầm lấy Tô Khanh, cố tình lảng tránh vấn đề chính: "Anh nghe nói em bị gả đến nhà họ Lục, anh đã lo lắng cả đêm. Em không sao chứ?"

Tô Khanh nhớ lại chuyện tối qua, vội vàng muốn giải thích: "Thiên Dật, em không…"

Giấy không gói được lửa. Tô Khanh biết, những bí mật đó của cô, sớm muộn gì Sở Thiên Dật cũng sẽ biết.

Trong lúc cô đang nghĩ xem nên giải thích thế nào, Sở Thiên Dật đã ngắt lời cô: "Không sao là tốt rồi. Khanh, để em phải chịu ấm ức rồi. Đợi anh giành được quyền thừa kế nhà họ Sở, hoàn toàn nắm quyền, anh nhất định sẽ cưới em."

"Thiên Dật, ý anh là sao?" Tô Khanh có chút ngơ ngác.

"Khanh, tối qua lúc anh phát hiện cô dâu không phải là em thì đã muộn rồi." Sở Thiên Dật nói với vẻ áy náy: "Tô Tuyết đã đồng ý giúp anh tranh giành vị trí người thừa kế. Em yên tâm, chỉ cần anh nắm quyền nhà họ Sở, anh nhất định sẽ ly hôn với Tô Tuyết và cưới em làm vợ."

Trong khoảnh khắc đó, Tô Khanh cảm thấy người đàn ông trước mắt vô cùng xa lạ.

Cô không phải kẻ ngốc.

Sở Thiên Dật chỉ là con riêng của nhà họ Sở, vốn không có tư cách cạnh tranh vị trí người thừa kế.

Thì ra, Tô Tuyết đã đồng ý giúp Sở Thiên Dật đoạt quyền.

Tô Khanh không muốn nghĩ tại sao Sở Thiên Dật lại chắc chắn Tô Tuyết có thể giúp anh ta. Nhìn khuôn mặt của Sở Thiên Dật, tim cô đau như dao cắt.