Tô Khanh thầm cười lạnh, quả không hổ là người từng đoạt giải ảnh hậu, diễn xuất đúng là đỉnh cao.
Năm cô tám tuổi, mẹ mất chưa đầy một tháng, bố cô đã dẫn Tần Tố Cầm và Tô Tuyết chỉ nhỏ hơn cô một tháng tuổi về nhà.
Lúc đó cô mới biết, bố đã sớm phản bội mẹ.
"Bà chủ, đoàn rước dâu của nhà họ Sở đến rồi ạ." Người giúp việc đứng ở cửa nhắc nhở.
"Được, biết rồi." Tần Tố Cầm cười, cầm lấy chiếc khăn trùm đầu màu đỏ thêu hình long phụng sum vầy: "Khanh, mau trùm lên đi, đừng để lỡ giờ lành."
Mặc áo cưới kiểu Trung, trùm khăn đỏ, mười dặm hồng trang, tổ chức hôn lễ vào ban đêm, tất cả đều do Tần Tố Cầm sắp đặt.
Tần Tố Cầm ra hiệu cho người giúp việc, dặn dò: "Thím Lương, dìu cô chủ lên xe hoa của nhà họ Sở đi."
Tầm nhìn của Tô Khanh bị khăn đỏ che khuất, chỉ có thể để người giúp việc dắt đi.
Trước cửa nhà họ Tô, xe rước dâu đã chờ sẵn, thím Lương cứ thế đưa thẳng Tô Khanh lên xe.
Trên ban công, Tần Tố Cầm nhìn chiếc xe khởi động rồi đi xa dần, nụ cười trên mặt càng thêm sâu.
"Mẹ, không có vấn đề gì chứ? Lỡ như Tô Khanh phát hiện ra chuyện bất thường giữa đường thì sao?" Tô Tuyết có chút lo lắng.
"Con yên tâm, mẹ đã sắp xếp cả rồi, nó chỉ có thể ngoan ngoãn thay con gả đến nhà họ Lục thôi."
Chiếc xe Tô Khanh vừa lên là xe rước dâu của nhà họ Lục, không phải của nhà họ Sở.
Tô Tuyết thấp thỏm: "Nhưng bên Sở Thiên Dật, tối nay con phải làm sao để che giấu?"
Tần Tố Cầm cẩn trọng dặn dò Tô Tuyết: "Chỉ cần qua được đêm nay, nhà họ Sở có muốn chối cũng không được. Nhớ kỹ, đừng để anh ta nhìn thấy mặt con."
"Vâng, con nhớ rồi." Gương mặt Tô Tuyết đầy vẻ ghen ghét: "Mẹ, con muốn Tô Khanh sống không bằng chết, để cho nó nếm thử hậu quả của việc tranh giành đàn ông với con."
Tần Tố Cầm cười lạnh một tiếng: "Tô Khanh có sống qua được đêm nay hay không còn chưa chắc. Con có biết mấy người vợ trước của cậu chủ nhà họ Lục chết thế nào không? Đều mất tích một cách khó hiểu cả đấy."
…
Tô Khanh đột nhiên cảm thấy trong người khó chịu, rất nóng, hai má cũng bỏng rát.
Cô nhớ lại chén chè hạt sen mà Tần Tố Cầm mang đến, thầm kêu không ổn.
Cô vẫn trúng kế của Tần Tố Cầm.
Chén chè hạt sen đó có vấn đề.
Tô Khanh vội vàng giật phăng chiếc khăn trùm đầu, khi thấy con đường này không phải đường đến nhà họ Sở, cô lập tức hoảng hốt.