Chương 5: Hồng Lâu

Lâm Vũ Đồng vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, lặng lẽ lắng nghe.

“Lúc ấy, không biết ai nói bậy trước mặt hai vị di nương, rằng phu nhân sẽ không để yên cho họ. Hai người trong lòng hoảng sợ, liền xin được rời khỏi phủ. Lão gia khi đó cũng không ngăn cản, còn cho mỗi người hai trăm lượng bạc gọi là tiền chia tay.” — Lâm quản gia nhíu mày kể.

“Vậy là đã sai từ đầu rồi!”

Lâm Vũ Đồng cười lạnh.

“Hai người họ chỉ mới nghi ngờ là có thai, còn chưa kịp mời đại phu chẩn đoán, đã có người thay mặt phu nhân truyền lời, bảo ra ngoài thành cầu phúc. Nhưng vừa ra khỏi cổng thành đã bị người ngăn lại không cho quay về. Hai người biết phu nhân thủ đoạn cay độc, sao còn dám quay về chịu chết?”

Lâm quản gia ngạc nhiên: “Lời này là chính hai vị di nương nói sao?”

“Chẳng lẽ ta bịa?”

Lâm Vũ Đồng cười nhạt.

“Không biết qua bao nhiêu tay, mà vẫn có thể lừa trên gạt dưới như vậy. Khá lắm.”

Lâm quản gia ngập ngừng: “Chuyện này… lão nô thật không biết rõ.”

Lâm Vũ Đồng gật đầu:

“Chuyện đã qua, không cần đào bới lại. Dù sự việc xảy ra thế nào, kết quả đã định rồi. Bây giờ dù có tra lại cũng đâu thay đổi được gì, chẳng lẽ còn truy tội được phu nhân? Nhưng ta muốn biết, các ngươi đã tìm ra tỷ đệ ta bằng cách nào?”

Lâm quản gia thở phào nhẹ nhõm khi thấy nàng không tiếp tục dây dưa chuyện cũ, rồi tiếp tục kể:

“Mấy tháng trước, vυ" nuôi của lão gia — người từng trông nom hậu viện — gửi thư tới. Bà đã lớn tuổi, biết mình sống không được bao lâu nữa, nên lo lắng chuyện con nối dõi của lão gia...”

Nói đến đây, ông hơi lúng túng. Nếu không vì tình hình quá bi đát, thì ông cũng chẳng tự mình tới đây, lão gia cũng đâu phải như vớ được cọng rơm cứu mạng.

Lâm Vũ Đồng mặt không biến sắc, yên lặng lắng nghe.

“Trước đây, sức khỏe của phu nhân không tốt, phải uống nhiều thuốc bổ để cầu con. Vì vậy hậu viện đều do bà vυ" ấy quản lý. Khi hai vị di nương có dấu hiệu mang thai, bà vυ" cũng đoán được. Nhưng lúc đó con dâu bà vừa sinh con, nên bà nghĩ để vài hôm nữa sẽ mời đại phu khám rồi báo lại với lão gia. Không ngờ chỉ trong nửa ngày bà rời phủ, khi trở về đã nghe tin hai người họ xin rời phủ. Bà thấy rất bất thường.”

“Nhưng khi ấy lại không thể nói thẳng là phu nhân có vấn đề. Bà vốn định âm thầm tìm lại hai người, xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng chưa kịp tìm thì phu nhân đã có thai. Vậy nên chuyện kia đành tạm gác lại.”

“Sau đó tiểu thư chào đời, nhưng thể trạng yếu ớt. Có đạo sĩ nói trong nhà có người khắc mệnh, thế là trong phủ đuổi đi một loạt người. Ngay cả bà vυ" trung thành nhất cũng bị đưa về quê cũ ở Cô Tô.”

“Chờ bà vυ" ổn định ở Cô Tô, bà mới nhờ người đi tìm hai vị di nương, nhưng lúc đó đã cách sự việc hai năm rồi. Khi ấy phu nhân lại tiếp tục mang thai, bà dù có sốt ruột cũng không dám gây chuyện nữa.”

“Sau đó, phu nhân sinh được con trai đích tôn. Bà vυ" nghĩ Lâm gia đã có người nối dõi, nên cũng từ bỏ ý định.”

“Không ngờ đứa bé đoản mệnh, mới ba tuổi đã chết non. Phu nhân chịu không nổi cú sốc, cũng qua đời. Tiểu thư thì bị đưa vào kinh sống với ngoại tổ mẫu. Còn lão gia, từ đó tinh thần suy sụp dần.”

“Bà vυ" thân thể ngày càng yếu, lão nô liền âm thầm tra xét. Tìm được hai vị, nếu thấy mọi chuyện ổn thỏa thì sẽ báo cho lão gia. Còn nếu chẳng tìm ra hoặc có chuyện chẳng lành, thì lão nô cũng không dám nói, sợ khiến lão gia thêm tuyệt vọng.”

“Vài ngày trước, xác nhận được mọi việc, lão nô mới về báo tin. Lão gia nghe xong vui mừng đến mức gần như muốn đứng dậy ngay. Ông vốn định tự mình tới đón, nhưng thân thể thật sự không kham nổi.”

“Vì thế, lão gia mới sai lão nô đến đây, nhất định phải mời đại cô nương và thiếu gia trở về phủ.”

Nói tới đây, nước mắt quản gia lưng tròng. Lâm Như Hải dưới gối chẳng còn ai, cơ nghiệp đồ sộ không có người kế thừa — không đau lòng sao được.