Chương 24: Hồng Lâu

Lúc Lâm Vũ Đồng nghe nha đầu báo lại rằng lão gia cho gọi, nàng không hề chần chừ, lập tức đứng dậy đến thư phòng. Khi tới nơi, đệ đệ đã có mặt từ trước.

Nhìn thấy sắc mặt Lâm Vũ Dương âm trầm, lòng nàng khẽ trùng xuống.

Đứa đệ này xưa nay luôn điềm tĩnh, rất ít khi bộc lộ cảm xúc. Vậy mà hôm nay lại mang vẻ mặt nặng nề như vậy trước mặt phụ thân, hẳn là đã ấm ức đến cực điểm.

“Sao vậy?” Lâm Vũ Đồng bước nhanh tới hỏi.

So với Lâm Như Hải, nàng tự nhiên quan tâm đệ đệ hơn.

“Tỷ!” – Trong giọng cậu mang theo cả một nỗi uất nghẹn.

“Bình tĩnh nói đi. Nam tử hán đại trượng phu, sao lại dông dài như vậy?” – Lâm Vũ Đồng nhíu mày, nhẹ giọng khuyên.

Lâm Vũ Dương đưa cho nàng một bức thư:

“Tỷ xem đi rồi sẽ hiểu.”

Lâm Vũ Đồng nhận lấy, lướt mắt đọc qua một lượt. Thì ra là thư của lão thái thái Giả gia gửi cho Lâm Như Hải.

Nội dung đại khái là:

Giờ cháu ngoại đã trở về, bà – người bà ngoại này – vô cùng vui mừng. Không chỉ bà vui, mà còn thay cho đứa con gái đã khuất của mình cảm thấy vui. Vui vì Lâm gia cuối cùng cũng có hậu, vui vì Đại Ngọc cuối cùng cũng có anh em ruột bên cạnh.

Bà ta nói, bà ta thường xuyên mơ thấy Giả Mẫn. Trong mơ, Giả Mẫn khóc lóc kể lể, bảo rằng dưới gối không có con trai nối dõi, thiếu người hương khói phụng thờ.

Vì vậy, lão thái thái vô cùng thành khẩn đề nghị: mong hai tỷ đệ Lâm Vũ Đồng được ghi vào danh nghĩa của Giả Mẫn, trở thành con của bà ấy. Hơn nữa, còn muốn đưa họ về Vinh Quốc phủ để đích thân nuôi dưỡng.

Đọc xong bức thư, Lâm Vũ Đồng thật sự có chút khâm phục tâm cơ và độ trơ mặt của vị lão thái thái kia.

Nàng bật cười khinh miệt, chẳng màng đến sự hiện diện của Lâm Như Hải ở bên cạnh, liền thẳng thừng nói:

“Chuyện cỏn con như vậy, mà cũng khiến ngươi mất vui à? Ngươi cũng đừng suy nghĩ nhiều làm gì.

Lão thái thái kia rõ ràng là đang ve vãn chúng ta, muốn lôi kéo, đồng thời cũng muốn tròng dây cương vào cổ chúng ta. Bà ta muốn chúng ta gọi mình là mẫu thân, chẳng khác nào vỗ béo cho đã rồi lôi ra làm thịt!”

“Phụt!” – Lâm Vũ Dương không nhịn được, bật cười thành tiếng.

Lâm Như Hải cũng hơi dở khóc dở cười. Đứa con gái này đầu óc linh hoạt, suy nghĩ rõ ràng thì tốt rồi, chỉ là cái miệng nói quá trắng, đôi lúc khiến người ta khó xử.

“Cười cái gì mà cười!” – Lâm Vũ Đồng trợn mắt nhìn đệ đệ, “Mấy chuyện như thế này, không được để lộ cảm xúc lên mặt. Mừng giận phải giấu kỹ, ngươi nên rèn luyện lại đi.”

Lâm Như Hải thấy không thể để nàng tiếp tục nói linh tinh, liền lên tiếng:

“Ta biết các con có khúc mắc với thái thái. Nhưng việc ghi danh vào mẹ cả, với tiền đồ sau này của các con là có lợi.”

Lâm Vũ Đồng không trực tiếp chống lại phụ thân, mà nhẹ nhàng đáp lời, vẫn lấy lập luận vì tương lai của đệ đệ mà nói:

“Hôm nay chúng ta vì tiền đồ mà có thể phớt lờ nỗi ủy khuất của mẹ ruột, vậy thì ngày mai, vì tiền đồ, chúng ta còn có thể làm ra những gì nữa?

Người như vậy, phụ thân dám tin tưởng không? Dám giao phó đại sự không?”

Câu nói ấy khiến Lâm Như Hải chấn động.

Đúng vậy… Nếu hai đứa con của ông hôm nay có thể dửng dưng trước nỗi uất ức của mẹ ruột mình, thì liệu tương lai còn có gì là thứ chúng không thể bỏ?

Ngay cả người sinh ra mình còn có thể quên đi, thì còn ai là người chúng sẽ thật lòng trung thành?

Vũ Đồng thì thôi, dù sao cũng là con gái. Nhưng còn Vũ Dương thì sao? Thằng bé là người ông muốn đưa ra làm quan, phò tá triều đình.

Một người như thế, Hoàng thượng có thể trọng dụng, nhưng tuyệt đối không thể tin tưởng.

Và như vậy, cả đời nó chỉ có thể là thanh đao trong tay kẻ khác, không bao giờ trở thành người được tín nhiệm thực sự.