Chương 19: Hồng Lâu

“Cũng may người hiền có trời thương! Có lẽ vì mẫu thân con một lòng khẩn cầu con nối dõi, nên dù hai đứa nhỏ kia có chịu khổ một chút, cuối cùng vẫn mạnh khỏe mà sống sót.”

“Bây giờ được phụ thân con đón về rồi, chẳng phải là cốt nhục cả nhà đoàn viên đó sao? Không phải chuyện mừng thì là gì? Mẫu thân con ở dưới suối vàng chắc cũng có thể yên lòng nhắm mắt rồi.”

Sử thị thở dài một hơi cảm thán, bên tai đã nghe thấy tiếng Đại Ngọc rơi nước mắt lã chã.

Giả Bảo Ngọc đứng bên không nhịn được, nói chen vào:

“Lâm gia đại biểu muội đường đường là tiểu thư danh giá, thế mà lại phải lưu lạc bên ngoài, không biết đã chịu bao nhiêu khổ sở. Lão tổ mẫu nhân từ như vậy, mau mau sai người đón muội ấy vào phủ, cả nhà sum vầy chẳng phải tốt hơn sao?”

Rồi quay sang nói với Đại Ngọc:

“Lâm muội muội trước nay cứ ngưỡng mộ người ta có tỷ muội huynh đệ, giờ thì có rồi. Sau này nếu có chuyện trong lòng, cũng có người để sẻ chia.”

“Phi!” – Đại Ngọc khẽ phì cười, giả vờ trừng mắt – “Ta thì có chuyện gì trong lòng mà cần phải sẻ chia chứ!”

Vương Hi Phượng trong mắt loé lên một tia hiểu rõ. Gì mà hạ nhân làm trò, nghe ra thì biết ngay là cô nãi nãi năm xưa tự gây ra họa. Chẳng qua không xử lý triệt để, để bây giờ người ta quay lại tìm cha là ra cả.

Tiết Bảo Thoa cụp mắt, khóe môi khẽ nhếch, trong lòng không rõ Lâm gia đại cô nương kia có giống Lâm muội muội, cũng khéo miệng khéo léo, dễ khiến người mềm lòng hay không.

Sử Tương Vân thì cười lạnh một tiếng, liếc nhìn Giả Bảo Ngọc:

“Người khác có tỷ muội là chuyện của người ta, nhị ca vội vàng làm gì? Chẳng lẽ con gái nhà người ta ai cũng phải đến đây hầu hạ huynh cười nói vui đùa chắc?”

Giả Bảo Ngọc lúc này mới sực tỉnh, trong số mọi người, chỉ còn Tương Vân là thân phận đáng thương nhất. So với Lâm muội muội, nàng càng cô đơn hơn nhiều. Thế là hắn lập tức sà đến, nịnh nọt dỗ dành một hồi.

Đại Ngọc hừ khẽ một tiếng, lần này lại không nói lời gì gay gắt. Trong lòng nàng giờ đây đã bị chuyện đột ngột có trưởng tỷ và trưởng huynh chiếm hết tâm trí.

Mãi đến khi trở về phòng, đầu óc nàng vẫn còn quay cuồng với những lời lão thái thái vừa nói.

Hiện tại, phụ thân đã đón cả tỷ tỷ lẫn ca ca về nhà. Lâm gia có nam đinh, phụ thân cũng đã có người kế thừa. Dòng dõi hương hỏa Lâm gia coi như được tiếp tục. Còn bản thân nàng thì có thêm tỷ tỷ, ở nhà cũng không đến nỗi đơn độc.

Trong lòng nàng nảy sinh một ý nghĩ mãnh liệt – nàng muốn trở về nhà. Có nhà của mình, ai còn kiên nhẫn ở mãi trong nhà người khác làm gì?

Chỉ là… nàng vẫn không khỏi thắc mắc: không biết tỷ tỷ và ca ca là người thế nào, có dễ chung sống hay không?

Thoáng chốc, nàng vừa thấy thương cảm cho họ vì tuổi thơ vất vả, lại vừa lo phụ thân từ nay chỉ dồn tâm sức cho họ, không còn quan tâm tới nàng. Lại lo tỷ tỷ thì nghiêm khắc, huynh trưởng thì cố chấp khó gần.

Nằm mãi trên giường mà không sao ngủ được.

Tử Quyên cũng đã nghe được chuyện Lâm gia, trong lòng nàng cũng có suy nghĩ riêng. Nàng hạ giọng an ủi:

“Chuyện này với cô nương mà nói, tất nhiên là chuyện mừng. Nhưng cô nương cũng nên nghĩ lại cho bản thân. Ở phủ chúng ta đây, bất kể là cô nương, nãi nãi hay cả Bảo nhị gia, ai ai cũng hòa thuận vui vẻ, nào có ai to tiếng hay làm ầm lên bao giờ?”

Đại gia từ nhỏ đã lớn lên cùng nhau, tình cảm ấy, thật không thể xem nhẹ. Hơn nữa, ai nấy tính cách ra sao đều quen thuộc cả, cuộc sống sau này ắt sẽ êm ấm hơn nhiều."

Nàng ngồi ở mép giường của Đại Ngọc, khẽ giọng nói: "Từ khi lão thái thái giao ta cho cô nương, lòng ta chỉ hướng về một mình cô nương. Ta cũng mong cô nương có thể ở lại trong nhà chúng ta thật lâu, thật lâu. Còn chuyện khác... cô nương nghĩ đến ta mấy năm nay vẫn luôn một dạ vì cô nương, vậy thì dù chỉ một lần, xin cô nương nghe ta nói hết lời. Có trách mắng gì, cũng xin cứ đổ lên đầu ta."