Cả phòng lập tức bật cười.
Vương Hi Phượng liếc Đại Ngọc một cái, cười nói:
“Ta đang mơ màng, cứ ngỡ nhà ai có chuyện vui đến nơi rồi cơ...” – nói đến đây, nàng khẽ đưa tay che miệng, “Ôi, nói ra rồi, lại đúng như lời lão thái thái bảo – nghe trộm ngoài cửa thật rồi!”
Tiếng cười trong phòng vừa dứt, mọi người lại cùng nhau bật cười thêm một trận nữa.
Giả mẫu nhìn ánh mắt long lanh như nước của Đại Ngọc, liền biết trong lòng đứa nhỏ này đang nôn nóng. Bà mỉm cười, dịu dàng nói:
“Con trước nay luôn hâm mộ nhà người ta có huynh đệ tỷ muội, giờ thì con cũng có rồi. Phụ thân con đã tìm lại được trưởng tỷ và trưởng huynh của con, bây giờ họ đều đã trở về nhà. Đây chẳng phải là chuyện mừng lớn sao?”
Trong phòng bỗng chốc trở nên im ắng.
Chuyện này có thật là tin vui hay không... thì đúng là khó nói. Mấy người ngồi đó, liếc mắt nhìn nhau, ánh mắt có phần mờ ám, như đang ngầm dò xét.
Còn Đại Ngọc thì sững người. Nàng chưa từng nghe nói mình có anh chị em. Mẫu thân trước nay chưa bao giờ nhắc đến, phụ thân cũng chẳng từng đề cập. Chẳng lẽ trong đó có điều gì khuất tất?
Vương Hi Phượng đảo tròn mắt, liền cười tươi chen vào:
“Lại có chuyện tốt thế này à?” – Lão thái thái đã mở miệng nói là chuyện tốt, thì nhất định là chuyện tốt thật rồi. Chuyện mà bà ấy chịu nói ra, trong lòng hẳn đã có chủ ý rõ ràng.
Nàng bèn tiếp lời, chúc mừng Đại Ngọc:
“Cả ngày nghe muội than mình không ai thương, giờ thì tốt rồi, có ruột thịt thật sự là tỷ tỷ với ca ca rồi đấy. Chúng ta là mấy người ‘chị em họ hàng xa’ chắc phải xếp hạng sau thôi!”
Đại Ngọc khẽ mỉm cười cảm tạ lời chúc mừng, có nhiều người ở đây như vậy, nàng cũng không tiện hỏi sâu thêm.
Sử thị liền mở lời giải thích:
“Nói đến việc này, thật sự phải nhắc nhở một chút. Ở nhà cao cửa rộng, điều đáng sợ nhất chính là bọn hạ nhân sinh lòng tà ác.”
Mọi người vừa nghe đến đó, liền hiểu có ẩn tình, ai nấy đều im lặng chờ lão thái thái kể tiếp.
Sử thị thở dài, quay sang nói với Đại Ngọc:
“Khi mẫu thân con mới gả vào Lâm gia, nhiều năm không có tin vui. Mà Lâm gia lại là dòng độc đinh, mẹ con khi đó sốt ruột cũng phải. Vậy nên, chính bà ấy là người làm chủ, khuyên cha con nạp thêm hai phòng thϊếp thất, mong có được một đứa con nối dõi cho Lâm gia.
Hai di nương kia cũng xem như có phúc khí, chẳng bao lâu sau thì đều mang thai. Nhưng không ngờ, đám hạ nhân hầu hạ lại sinh lòng xấu xa, cứ rỉ tai hai người họ rằng mẫu thân con đang âm thầm hại tính mạng của họ.
Chuyện này không phải lời vu vơ. Nếu thật sự mẹ con có ý đó, thì đâu cần phải chính tay chọn người để cha con nạp thϊếp? Hai di nương kia vốn xuất thân thấp kém, vừa nghe lời đồn liền sợ tái mặt, vội vàng xin rời phủ.
Phụ thân và mẫu thân con là người khoan hòa, sống với nhau vốn dựa vào nghĩa tình. Người ta đã xin đi, cũng không nỡ giữ lại, bèn cho mỗi người mấy trăm lượng bạc rồi để họ rời phủ sống riêng.
Lúc đó, cha mẹ con đâu có biết cả hai người họ đều đang mang thai. Nếu biết, làm sao lại để họ rời đi trong tình cảnh như vậy?”
Bà dừng một chút rồi nói tiếp:
“Về sau, vυ" nuôi của cha con cảm thấy việc này có gì đó bất thường, định đi kiểm tra cho rõ. Nhưng lúc ấy, hai di nương kia đã không biết trôi dạt nơi nào, nên đành bỏ qua. Không có bằng chứng, cũng không dám báo lại với cha mẹ con.”
“Sau đó thì con ra đời, rồi đến đệ đệ con, bà ấy cũng dần quên bẵng việc điều tra năm đó...”
“Ai mà ngờ được, đệ đệ con thì mệnh yểu, mẫu thân con lại bạc phận, cả hai đều sớm rời đi, chỉ còn lại một mình con. Khi ấy, vυ" nuôi mới nhớ ra chuyện năm xưa, rồi báo lại với phụ thân con.”