Chương 13: Hồng Lâu

Thấy Lâm Như Hải bắt đầu nghỉ ngơi, Lâm Vũ Đồng quay sang dặn Lâm quản gia:

“Người hầu hạ trong phòng này, nhất định phải là người thật sự thân tín.”

Lâm quản gia lập tức hiểu ngay nàng đang ngầm nói gì. Hắn trừng to mắt, đáp:

“Ngài yên tâm, từ hôm nay, để hai đứa con trai ta thay nhau luân phiên trông nom lão gia.”

“Cháu nội của ngươi năm nay mấy tuổi rồi?” – Lâm Vũ Đồng hỏi một câu nghe có vẻ chẳng liên quan gì.

“Một đứa mười tuổi, đứa còn lại tám tuổi.” – Lâm quản gia không hiểu ý nàng, nhưng vẫn thật thà trả lời.

“Đưa hai đứa nhỏ đó theo Dương ca nhi học hành, làm thư đồng. Học chữ đọc sách, sau này ra đời cũng có thể thi cử làm quan.” – Lâm Vũ Đồng nói như hứa hẹn.

Lâm Vũ Dương liếc nhìn Lâm quản gia, gật đầu đồng tình, ý tỏ hắn hoàn toàn ủng hộ lời tỷ tỷ.

Lâm quản gia lúc ấy liền hiểu ra. Ân huệ lớn như vậy, chính là muốn đổi lấy sự trung thành tuyệt đối. Mà hành động của Đại cô nương cũng cho thấy, bên cạnh chủ tử chắc chắn đã không còn sạch sẽ. Hắn lập tức quỳ xuống, dập đầu:

“Lão nô xin thề, tuyệt đối không dám phản bội!”

“Đứng dậy đi.” – Lâm Vũ Đồng đỡ hắn dậy, dịu giọng – “Ngươi đừng nghĩ nhiều. Phụ thân biết ngươi trung thành.”

Lâm Như Hải nghe được đến đó, cuối cùng cũng hoàn toàn yên tâm. Hiểu được nàng vừa ban ơn, vừa dằn mặt, vậy thì chẳng cần lo gì thêm nữa.

Lâm Vũ Đồng lập tức nhận việc, phân phó dồn dập:

“Dùng bình phong chắn giường lại, cách biệt hẳn với bên ngoài. Trong phòng không được đốt hương, mỗi ngày phải mở cửa thông gió mười lăm phút. Có thể dùng một ít quả khô để xông hương nhà cửa. Hoa tươi thì miễn, ai biết được thứ gì thật sự vô hại.”

Lâm quản gia nghe mà rùng mình, vội vã gật đầu đồng ý.

“Còn nữa, cho lui toàn bộ người hầu trước đây. Đi nơi khác tìm danh y. Bất kể giá bao nhiêu, nhất định phải mời được người thật giỏi. Giờ cả vùng Giang Nam này, đều nằm dưới tay Chân gia, những đại phu cũ tốt nhất đừng dùng lại nữa.” – Lâm Vũ Đồng vừa bước về phía nhà bếp vừa tiếp tục căn dặn –

“Với lại, nếu phụ thân có tiếp xúc văn thư hay thư từ gì, ngươi phải phong lại cẩn thận. Đợi khi mời được đại phu tới, để người ta kiểm tra xem có ai từng động tay động chân vào giấy tờ hay không.”

Cả người Lâm quản gia cứng đờ. Cô nương này… đầu óc sao mà tinh tường như vậy? Sao nàng lại có thể nghĩ tới những chỗ mà người thường chẳng thể ngờ? Mồ hôi lạnh lập tức túa ra sau lưng hắn.

Trong lòng Lâm Vũ Đồng khẽ thở dài. Nếu đã phòng bị kỹ thế mà Lâm Như Hải vẫn không qua khỏi, vậy thì chỉ có thể trách số mệnh đã định sẵn.

Nghĩ tới trong phủ vẫn còn không ít người của Giả gia, nàng cũng không dám để đệ đệ một mình ở lại. Dứt khoát ra lệnh:

“Trong sân thu dọn thêm hai gian phòng, ta và Dương ca nhi ở lại luôn. Không ở gần thì chẳng thể yên tâm. Về sau, viện này ngoài chúng ta ra, không ai được bén mảng tới.”

Chờ Lâm Như Hải bình phục, nàng sẽ lập tức ra tay chỉnh đốn lại toàn bộ phủ này cho sạch sẽ.

Sống những ngày phải dè chừng, nghi kỵ như thế này… chẳng bằng về quê sống an nhàn.

Lâm Vũ Dương lần đầu tiên mới nhận ra, thì ra làm quan cũng nguy hiểm đến thế. Trong lòng hắn, thế giới mà tỷ tỷ vẽ ra cho mình, như thể vừa mở ra một cánh cửa hoàn toàn mới.

Toàn bộ đầu bếp và nha hoàn trong viện đều bị cho lui hết.

Lâm Vũ Đồng muốn đích thân chuẩn bị bữa ăn cho ba người trong nhà. Với nàng, chuyện đó chẳng hề khó khăn.

Thế nên, khi Lâm Như Hải tỉnh dậy sau một giấc ngủ sâu, cảnh đầu tiên ông nhìn thấy chính là đứa con gái ruột mới nhận lại đang bận rộn dọn cơm canh.

Đã từng nếm không ít sơn hào hải vị, nhưng chưa từng có món nào khiến ông cảm thấy ngon miệng như mâm cơm đơn sơ trước mặt: bốn món một canh, hai mặn hai chay, vừa đậm đà vừa ấm áp.