Chương 1: Hồng Lâu

Lâm Vũ Đồng nhìn bầu trời âm u bên ngoài mà trong lòng nóng ruột. Mưa sắp đổ rồi mà em trai nàng vẫn chưa về.

Ba năm trước, nàng đặt chân đến thế giới này, bên cạnh chỉ có đứa em trai đang sốt mê man – Lâm Vũ Dương.

Hai người là chị em cùng cha khác mẹ, lại bằng tuổi nhau. Mẹ của cả hai đều là thϊếp thất trong nhà giàu. Còn vì sao họ bị đuổi khỏi nhà khi đang mang thai, đến giờ vẫn chẳng ai hay. Cả hai đều mất vì bệnh. Chỉ còn hai chị em nương tựa nhau mà sống. Lúc đầu, hai đứa được một am ni cho tá túc, trong am chỉ có hai bà ni cô già. Đến khi cả hai bà đều lâm bệnh qua đời, hai đứa nhỏ liền chẳng còn ai chăm nom.

Khi Lâm Vũ Đồng đến, thân thể này đã đói lả, không còn chút sức lực. Bên cạnh là một cậu bé gầy gò, tay nắm chặt một nắm gạo, vừa gục xuống ngay cạnh nàng, cả người nóng rực đỏ bừng.

Lúc ấy đang giữa mùa đông. Một đứa bé bảy tám tuổi không biết đã lặn lội bao xa mới kiếm được một nắm gạo về cho chị, còn mình thì lăn ra ốm.

Lòng Lâm Vũ Đồng chợt se thắt.

Dẫu là người từ nơi khác tới, nàng cũng không coi mình là kẻ qua đường. Nàng phải sống trọn một kiếp thuộc về mình ở mỗi thế giới.

Mỗi lần đến một thế giới, với nàng đều là một đời người mới.

Đến giờ, nàng vẫn chưa rõ rốt cuộc đây là thế giới kiểu gì. Chỉ biết, có lẽ vốn dĩ đôi chị em này không nên xuất hiện ở đây. Nếu nàng không tới, có lẽ hai đứa đã sớm chết đói, chết rét.

Đã là kẻ xuyên không, ắt có “bàn tay vàng” để sống sót. Của nàng là một mảnh không gian chừng nửa mẫu. Trong không gian có thể trồng trọt, chứa cả vật sống. Nhưng quan trọng nhất là ở giữa có một mạch suối nhỏ, nước trong đó chừng bằng cái chậu rửa mặt, dùng bao nhiêu cũng không cạn. Nguồn nước này dùng lâu ngày thì khỏe người, giải độc, dưỡng nhan.

Nhờ nước suối ấy cộng với thuốc hạ sốt mang từ hiện đại về, nàng mới kéo được cái mạng của em trai.

Thế là hai chị em cứ thế nương nhau mà sống tiếp.

Sống trọn một đời ở đây là “công việc” của Lâm Vũ Đồng. Đã gọi là việc thì phải có nhiệm vụ: thu thập những thứ có giá trị ở các thế giới khác nhau. Không phải vàng bạc, không phải đồ cổ tranh chữ. Mấy thứ đó có nhiều cũng chẳng mang về hiện đại mà dùng được.

Nói cách khác, vật tư lấy được ở thế giới này chỉ có thể dùng cho thế giới kế tiếp, không đem về đời sống hiện thực của chính mình.

Muốn đổi ra tiền thật, nàng phải tự tìm thứ có thể “mang ra ngoài” và “bán ra ngoài”.

Thứ hữu hình không lấy được thì sưu tầm cái vô hình.

Vài hôm trước, Lâm Vũ Đồng gom được một bí quyết muối đồ chua, liền gửi về công ty. Kết quả, công ty bán cho một xưởng nhỏ với giá 5.000 tệ. Công ty lấy 50%, phần nàng nhận là 2.500 tệ.