Chương 2

Quý tộc Đại Chiêu sùng Phật. Năm ba tuổi, Tiết Nhu được mẫu thân Vương Minh Nguyệt mời cao tăng chùa A Dục Vương đặt pháp danh. Tĩnh Nhược đại sư ban cho nàng cái tên “Phạm Âm”.

Nghe tiếng Thái hậu, nàng chẳng màng lễ nghi, chạy nhào tới, nhào vào lòng nữ nhân đang ngồi. Má nàng áp vào hình thêu phượng hoàng tinh xảo trên áo cẩm bào, sợi kim tuyến châm chích khiến da hơi đau rát.

“Bệnh của cô mẫu cuối cùng cũng khỏi rồi.”

Giọng tiểu cô nương tràn đầy vui mừng. Niềm vui thuần khiết khác hẳn vẻ hờ hững của đám tôn thất. Khóe môi Thái hậu cuối cùng cũng cong lên, vuốt tóc nàng:

“A Âm có nguyện giúp cô mẫu giải ưu không?”

“Con nguyện ý!” Nàng đáp ngay, không chút đắn đo.

Thái hậu mới ngoài ba mươi, mày ngài mắt phượng, dung nhan rực rỡ. Bà bật cười:

“A Âm còn chưa biết phải làm thế nào đã vội nhận lời rồi?”

“Mẫu thân dặn con, ra khỏi cửa phủ Tiết gia, ai cũng có thể hại con, chỉ riêng cô mẫu là không.”

Thái hậu thoáng lặng đi, rồi thở dài. Vương Minh Nguyệt quả là biết dạy con, mỗi lời Phạm Âm thốt ra đều khiến bà ấm lòng.

Tiếc rằng đệ đệ ruột của bà lại hồ đồ. Cả kinh thành đều biết Tiết Triệu Hòa vẫn một lòng tưởng nhớ cố phu nhân Thanh Hà công chúa, với kế thất Vương thị thì bằng mặt không bằng lòng.

Thái hậu đôi lúc cũng tự hỏi, liệu việc ép đệ đệ cưới nữ nhi Vương thị để lôi kéo lão thần có phải là sai lầm chăng.

Sắc mặt Thái hậu thoáng trầm xuống, chợt nhớ ra ngoài bình phong còn có các cô nương khác của Tiết thị. Bà nhẹ nhàng dắt tay Tiết Nhu bước ra

Đứng ở bậc cao, nàng nhìn xuống các tỷ tỷ và đường tỷ đường muội bên dưới. Mới hiểu ra cảm giác đứng trên cao là thế nào, mọi cử động nhỏ nhất của người khác đều lọt thẳng vào tầm mắt.

Ai nấy đều cúi đầu, trừ một người, Tĩnh Nghi quận chúa Tiết Nghi, nữ nhi Thượng Thư Lệnh và Thanh Hà công chúa.

Ánh mắt Tiết Nghi lướt qua tiểu muội, rồi cúi đầu cung kính hành lễ với Thái hậu.

“Đều là người một nhà.” Thái hậu nhấc tay: “Vào cung vì chuyện gì chắc các ngươi đã rõ. Ở lại đây vài hôm, chớ làm mất mặt Tiết thị.”

Tiết Nghi khẽ gật đầu: “Vâng”

Thái hậu thở dài, lại liếc sang Tiết Nhu, người xinh đẹp nhất nhưng vẻ mặt như chẳng bận tâm chuyện gì.

Cảm nhận được ánh mắt của Thái hậu, Tiết Nhu mím môi, cúi đầu.

Sau khi nắm quyền, cô mẫu đã bổ nhiệm nhiều nữ quan nhằm nối kết nội đình và ngoại triều. Bà cũng đồng thời lập nên trường nữ học trong Cấm Uyển, đào tạo nữ tử quý tộc thành nữ quan, hỗ trợ mình trong việc xử lý chính sự.