Chương 1

Năm Chiêu Vũ thứ nhất, Lạc Dương.

Những bông tuyết nặng trĩu xoay vài vòng trong không trung rồi rơi xuống, đậu lên mái cong của cung điện nguy nga.

Tất cả cung nhân đều nín thở, lặng lẽ bước đi trên con đường dài phủ tuyết. Như thể chính họ cũng là một phần của tòa cung điện rộng lớn này, bị cái lạnh và sự tĩnh lặng đè nặng đến nghẹt thở.

“Mặt ai cũng như đi đưa tang thế! Hôm nay các tiểu thư Tiết thị sẽ vào cung, đây là chuyện vui cơ mà.”

Cuối cùng, Hồ Thị Trung - nữ quan chính nhị phẩm bên cạnh Thái hậu - lên tiếng phá tan bầu không khí nặng nề. Bà vốn phụ trách liên lạc giữa nội đình và ngoại triều, uy nghiêm tột bậc, nên vừa nói xong, đám cung nhân lập tức cố nặn ra vài nụ cười.

Tiết Nhu nghiêng đầu, để lộ gương mặt nhỏ nhắn: “Hồ Thị Trung, ngươi còn lợi hại hơn cả ngoại tổ phụ của ta nữa.”

Giọng non nớt trong trẻo của nàng khiến mấy cung nữ bị bắt từ Nam quốc thoáng ngẩn người, chợt nhớ về những đầm sen xanh ngát nơi quê cũ.

Một nữ hài lớn tuổi hơn khẽ ho một tiếng, trách: “A Nhu, đây là nơi ở của Thái hậu, không được vô lễ.”

Thấy hai tiểu thư sắp cãi nhau, Hồ Thị Trung vội bước lên hòa giải: “Tiết Thượng Thư là trụ cột quốc gia, sao ta có thể sánh được.”

Tiết Nhu bĩu môi: “Cô mẫu mới là trụ cột Đại Chiêu, che chở muôn dân thiên hạ.”

Hồ Thị Trung cười dịu dàng: “Lời này ngươi nên nói trước mặt Thái hậu.”

Ai trong cung cũng biết Thái hậu và Tiên Đế từng tình sâu nghĩa nặng. Sau khi Tiên Đế băng hà, bà nhiều đêm mất ngủ. Tân Đế mới tám tuổi, lại không phải con ruột của bà, nên tình cảm vô cùng xa cách.

Hồ Thị Trung đoán hôm nay Trường Lạc cung không bình yên hẳn là vì bệ hạ và Thái hậu vừa tranh chấp.

Đôi mắt Tiết Nhu lúc thì nhìn Hồ Thị Trung, lúc lại liếc a tỷ lạnh lùng. Trước khi rời nhà, mẫu thân đã dặn nàng đừng lo lắng, chỉ là vào cung diện Thánh.

Nàng vốn không sợ. Cả Lạc Dương đều biết câu: “Trường Lạc Tiết thị, cách trời ba thước.”

Mẫu thân nàng là nữ nhi Vương thị, phụ thân là Thượng Thư Lệnh đương triều, cô mẫu là Nhϊếp Chính Thái hậu, quyền khuynh triều chính.

Từ nhỏ, Tiết Nhu đã biết trong thiên hạ chẳng có gì đáng sợ. Tân đế Tạ Lăng Ngọc chỉ hơn nàng hai tuổi, dọa được thì cũng chẳng dọa được bao nhiêu.

Bước lên bậc thềm lát bạch ngọc, Tiết Nhu tò mò liếc quanh.

Một giọng uy nghi vang lên từ sau bình phong Vân Mẫu: “A Âm, lại đây để cô mẫu nhìn con.”