[Ép buộc đoạt ái + Truy thê] [Nữ tử thế gia kiêu ngạo, dung mạo tuyệt sắc x Nam nhân đế vương giả vờ hiền lành nhưng bên trong lạnh lùng, thâm hiểm.] Năm Chiêu Vũ thứ nhất, Tiết Nhu lần đầu gặp Tạ Lăn …
[Ép buộc đoạt ái + Truy thê]
[Nữ tử thế gia kiêu ngạo, dung mạo tuyệt sắc x Nam nhân đế vương giả vờ hiền lành nhưng bên trong lạnh lùng, thâm hiểm.]
Năm Chiêu Vũ thứ nhất, Tiết Nhu lần đầu gặp Tạ Lăng Ngọc.
Khi ấy, hoàng đế vừa lên ngôi, tuổi còn nhỏ, gương mặt nghiêm nghị, ít nói. Chỉ khi khẽ cười gọi nàng là A Âm, nét u buồn nơi khóe mắt mới vơi đi đôi chút.
Cô mẫu nàng - Thái hậu Nhϊếp Chính - quyền khuynh triều dã*, vị đế vương non nớt trên long ỷ chẳng qua chỉ là con rối.
Theo lệ, các nữ nhi Tiết thị đến tuổi đều nhập cung hầu bên Thái hậu. Không ngoài dự đoán, người được sủng ái nhất sẽ là Hoàng hậu kế vị.
Thế nhưng Tiết Nhu vốn kiêu căng, phóng túng, chẳng mảy may để tâm tới thiếu niên lạnh lùng, ít nói trên long ỷ kia.
Nàng nhiều phen cư xử khác người, mặc cho lời đồn đích nữ Tiết gia lẳиɠ ɭơ lan khắp kinh thành.
Năm nàng cập kê, thiên tử rời cung, đích thân đến Tiết phủ chúc mừng.
Trước bao ánh mắt, vị hoàng đế nghiêm trang lạnh lùng bỗng thu lại vẻ uy nghi, để lộ nụ cười ôn hòa hiếm thấy.
“A Âm đừng vì trốn trẫm mà làm bạn với đám chuột nhắt vô danh.”
“Trẫm vĩnh viễn sẽ không ép nàng làm bất cứ điều gì.”
Giọng thiếu niên như tiếng vàng ngọc va vào nhau, khiến nàng tin là thật.
Năm Chiêu Vũ thứ mười hai, Hiếu Trinh Thái Hậu băng hà.
Việc đầu tiên đế vương trẻ làm sau khi nắm quyền, là thanh trừng ngoại thích và Tiết đảng.
Lạc Dương mưa gió mịt mù, nhưng chỉ sau một đêm mây tan mưa tạnh, vì trong cung vừa có thêm một mỹ nhân như tiên hạ phàm.
Tại Bảo Nguyệt Đài mới xây, Tiết Nhu đẩy nam nhân đang nửa quỳ trước mặt ra, lạnh nhạt nói:
“Bệ hạ nuốt lời.”
Tạ Lăng Ngọc khẽ đáp: “Trẫm vốn không muốn thế.”
—
Tạ Lăng Ngọc mang bệnh, khi thân chinh xuất trận, bất ngờ nhận tin dữ. Tiết Hậu dâʍ ɭσạи hậu cung.
Hắn ngồi lặng trong trướng tới hừng đông, chỉ sau một đêm bên tóc mai đã điểm bạc.
Tâm phúc không đành lòng, khuyên hắn buông tay.
Tạ Lăng Ngọc rũ mắt. Năm đó, nàng đã vô tình, thì nên tránh xa ta, cớ sao lại muốn trêu chọc trẫm?
Hoàng quyền uy nghi, há dung nàng tùy ý chà đạp? Nên để nàng sống nốt quãng đời trong thâm cung, từng chút một báo đáp quân ân
Vì sao phải buông tay? Kiếp này, hắn cùng Tiết Nhu sống chung chăn chết chung mồ.
*Nắm toàn quyền triều chính.