Chương 89: Cảm giác mất tự nhiên (2)

"Con…” Mộ nhị lão gia phất tay áo, giận dữ quát: "Hoang đường! Ta không đồng ý! Dương Châu giờ đã khác xưa, ta là phụ thân, sao có thể thảnh thơi ngồi ở kinh thành, để con gái mình dấn thân vào hiểm cảnh?"

Mộ Thu biết muốn thuyết phục Mộ nhị lão gia là chuyện không dễ. Nhưng nàng không định khiến ông đồng ý ngay lập tức.

"Phụ thân cứ suy nghĩ thêm."

Nói rồi, nàng đứng dậy, rời khỏi viện. Dưới mái hiên, nàng ngẩn người nhìn cây ngô đồng mới đâm chồi.

Đứng một lúc, nàng cắn môi quay đầu phân phó hạ nhân chuẩn bị xe ngựa.

Vụ án buôn lậu muối do Hình Ngục Ti và Đại Lý Tự cùng điều tra. Nay Dương Châu xảy ra chuyện lớn như vậy, chắc chắn phía Hình Ngục Ti sẽ có hành động.

Nàng phải đến Hình Ngục Ti một chuyến.



Thẩm Mặc tìm đến Vệ Như Lưu khi hắn đang thẩm vấn phạm nhân trong ngục tối.

Nghe nói Mộ Thu muốn gặp mình thì Vệ Như Lưu dừng tay, hắn giao lại cho thuộc hạ tiếp tục thẩm vấn, rồi theo Thẩm Mặc rời đi.

Khi còn ở trong ngục tối, hắn không thấy có gì bất thường. Nhưng vừa bước ra ngoài, dưới ánh mặt trời ấm áp, hắn mới nhận ra tay mình và vạt áo quan phục đều bị dính rất nhiều vệt máu khô.

Hắn khẽ cau mày.

Nhưng hắn sờ thử trong người lại không tìm thấy khăn tay, nên đành thôi.

Từ ngục tối đến cổng chính không xa.

Mộ Thu cúi đầu đứng tựa vào góc tường, mũi chân nàng vẽ vòng tròn trên mặt đất.

Nghe thấy tiếng bước chân ngày càng gần, nhưng nàng không ngẩng đầu lên.

Lúc cách nàng khoảng một trượng, Vệ Như Lưu bỗng vô thức dừng lại.

Đi thêm nữa, e rằng mùi máu tanh trên người hắn sẽ quá nồng.

Thật ra thì Mộ Thu đã sớm ngửi thấy mùi tanh thoang thoảng. Nàng khẽ nhăn mũi: "Ta muốn nhờ ngài một chuyện."

"Nói đi."

"Ta muốn đến Dương Châu một chuyến."

"Được." Vệ Như Lưu dứt khoát đáp.

Mộ Thu ngẩng mặt lên nhìn thẳng vào hắn, có vẻ nàng hơi ngạc nhiên vì hắn đồng ý quá nhanh.

Vệ Như Lưu đối diện với ánh mắt nàng, bình thản giải thích: "Sáng nay trên triều, bệ hạ nổi trận lôi đình, đã hạ chỉ lệnh cho Hình Ngục Ti và Đại Lý Tự mỗi bên cử một đội đến Dương Châu, còn điều thêm một đội cấm quân để hộ vệ."

"Hình Ngục Ti do ta dẫn đầu, Đại Lý Tự do Giản Ngôn Chi dẫn đầu. Nàng là người Mộ gia, nếu muốn đi cùng để đón thân nhân về, đương nhiên không ai ngăn cản."

Nói đến đây, hắn rời mắt đi nhìn về phía mái hiên xa xa, đôi bàn tay sau lưng hắn khẽ siết lại.

"Vậy nên, nàng muốn đi thì đi, muốn ở bao lâu thì ở bấy lâu."

Mộ Thu lặng lẽ nhìn sườn mặt của hắn.

Kể từ khi biết tin Mộ Vân Lai qua đời, đây là lần đầu tiên nàng mỉm cười.

Dù chỉ là một nụ cười nhàn nhạt nơi khóe môi.

"Được. Khi nào xuất phát?"

Hắn vẫn còn vương vấn cảnh đẹp, lặng lẽ hướng mắt về cuối trời.

"Ngày kia."

"Vậy ta ngày đó ta sẽ đến tìm ngài." Nói xong, Mộ Thu bước lên trước.

Nàng lấy ra một chiếc khăn lụa từ trong tay áo, nắm lấy cánh tay hắn, kéo bàn tay giấu sau lưng ra, nhẹ nhàng đặt chiếc khăn vào lòng bàn tay hắn: "Vừa rồi ta thấy ngài đang tìm khăn, tặng ngài cái này."

Khoảnh khắc Mộ Thu nắm lấy tay hắn, Vệ Như Lưu cảm nhận được lòng bàn tay nàng đang run.

Hắn đưa tay nắm lấy chiếc khăn, cũng đồng thời khẽ siết lấy tay nàng.

"Đừng buồn."

Hắn không giỏi an ủi người khác.

Vậy nên, hắn lặp lại một lần nữa, ngữ điệu vụng về nhưng chân thành: "Đừng buồn."



Xảy ra chuyện thế này, sao có thể không buồn?

Mọi lời an ủi đều trở nên vô nghĩa, chỉ có thời gian mới có thể xoa dịu nỗi đau.

Vệ Như Lưu hiểu rõ điều đó hơn ai hết, nên sau khi nói xong, hắn im lặng, nhưng cũng chẳng rời đi, hắn chỉ lặng lẽ đứng bên cạnh nàng.

Mộ Thu nhanh chóng nhận ra điều bất thường, nàng vội rút tay mình về, giấu vào tay áo sau lưng.

"Trong nhà còn nhiều chuyện cần xử lý, ta không làm phiền nữa, xin cáo từ."

Nàng hành lễ, rồi xoay người rời đi, bước chân nàng có hơi vội vàng, chẳng để hắn kịp phản ứng.

Vệ Như Lưu dõi theo bóng lưng nàng cho đến khi hoàn toàn khuất khỏi tầm mắt mình, lúc này hắn mới chậm rãi mở chiếc khăn, lau vết máu trên mu bàn tay.

Hắn nghĩ, cả hai lần nàng đưa khăn cho hắn, đều là để lau vết máu.

Trên xe ngựa, Mộ Thu cúi đầu nhìn bàn tay phải mở rộng đặt trên đầu gối, nàng khẽ mím môi.

Lúc Vệ Như Lưu nắm lấy tay nàng, giữa hai người có lớp khăn chắn, nên thực ra chưa từng trực tiếp chạm vào nhau.

Nhưng khi nàng rút tay về, vẫn vô tình chạm vào hắn.

Chỉ thoáng chạm nhẹ rồi tách ra, thế mà ngay khoảnh khắc ấy, trong lòng nàng lại dâng lên một chút căng thẳng, thậm chí để ý đến bàn tay hắn.

Bàn tay Vệ Như Lưu rất đẹp.

Ngón tay hắn thon dài, đầu ngón tròn trịa sạch sẽ.

Do luyện võ quanh năm và thường xuyên cầm đao nên lòng bàn tay hắn khô ráo, ấm áp, phủ đầy vết chai mỏng.

Nhưng rất nhanh, nàng cũng quẳng đi vẻ mất tự nhiên ấy.

Ngồi trong xe ngựa, nàng vén rèm nhìn ra ngoài, chìm vào ký ức.

Hôm nàng đặt chân đến bến cảng kinh thành, trời đổ một trận mưa bụi lất phất.

Giữa cơn mưa lất phất, lang quân trẻ tuổi đứng trên bến cảng, khẽ mỉm cười đưa tay về phía nàng.

Chỉ một cử chỉ đơn giản như thế, đã xua tan những bất an thầm lặng trong lòng nàng.

Những ngày đầu mới về kinh, Mộ Vân Lai thường xuyên đưa nàng ra ngoài.

Nàng không biết cưỡi ngựa, nên chỉ ngồi trong xe.

Hắn ta thì thích cảm giác cưỡi ngựa nhưng lại luôn đi sát bên cạnh xe nàng.

Chỉ cần nàng thấy buồn chán, muốn tìm người trò chuyện thì cứ vén rèm lên, thể nào cũng thấy bóng dáng hắn ta ngay bên cạnh.

Một người dịu dàng, kiên nhẫn, là chỗ dựa của cả gia đình như vậy, lại ra đi quá đột ngột.

Nỗi đau vừa bị nàng nén xuống, giờ lại dâng trào, lan khắp l*иg ngực nàng.