Chương 86: Giữa biển lửa (1)

Mộ Thu khẽ sững người.

Vệ Như Lưu lại là người lên tiếng trước: "Xem xong chưa?"

"Xong rồi."

Vệ Như Lưu gật đầu, rồi hắn đưa nàng trở về tửu lâu.

Sắp đến nơi mà Mộ Thu vẫn chưa mở miệng nhờ hắn giúp đỡ, Vệ Như Lưu không nhịn được nữa, đành chủ động hỏi: "Tối nay nàng tìm ta, không có chuyện gì muốn nói sao?"

"Không có."

Vệ Như Lưu cau mày: "Thật sự không có à?"

Mộ Thu cảm thấy kỳ lạ, nàng ngẫm nghĩ một lúc cũng hơi đoán được ý của hắn.

"Huynh cho rằng tất cả những gì ta làm tối nay đều là vì cầu mong gì đó từ huynh sao?"

Nói đến đây, Mộ Thu thấy dở khóc dở cười.

Nàng nghiêm túc, giọng nói chậm rãi và ôn hòa, như thể đang hứa hẹn.

"Vệ Như Lưu, ta chưa từng nghĩ sẽ nhận được điều gì từ huynh cả."

Bỗng như có một chiếc lông vũ nhẹ nhàng lướt qua tim Vệ Như Lưu, hắn cúi đầu nhìn nàng.

Trong mắt nàng phản chiếu ánh pháo hoa trên trời, hắn nhìn vào đôi mắt ấy, bỗng dưng cảm thấy những đóa pháo hoa kia cũng bùng nổ trong lòng mình.

"Được. Ta nhớ rồi." Vệ Như Lưu khẽ nói.

Hắn nghĩ, nếu nàng thực sự muốn nhận được gì từ hắn, có lẽ cũng... không phải là không thể.

....

Khi hai người quay về khách điếm nơi Mộ đại phu nhân đang ở, pháo hoa vẫn chưa tàn.

Giản Ngôn Chi thu mình trong góc tránh gió, hắn ta lạnh đến mức run lập cập, thỉnh thoảng còn giậm chân để sưởi ấm.

Hắn ta cứ thò đầu ra ngoài, tìm kiếm bóng dáng quen thuộc.

Cuối cùng, Giản Ngôn Chi cũng trông thấy hai người họ.

Hắn ta vui vẻ vẫy tay với Vệ Như Lưu và Mộ Thu, miệng mấp máy: "Ở đây!"

Đợi hai người đến gần mình, Giản Ngôn Chi mới hào hứng nói: "Đợi mãi đấy, cuối cùng hai người cũng chịu quay về!"

Vệ Như Lưu hỏi: "Ngươi đợi cái gì?"

Giản Ngôn Chi tức đến méo cả mũi, trong lòng thầm mắng Vệ Như Lưu không có tình người.

Hắn ta đợi cái gì à?

Đương nhiên là đợi tên khốn này đưa Mộ nhị cô nương trở về chứ còn gì!

Hắn ta đưa nàng ra ngoài, nếu dám một mình quay về tửu lâu thì mẫu thân sẽ đánh gãy chân hắn ta mất!

Vậy nên sau khi chơi chán rồi Giản Ngôn Chi vẫn chỉ có thể đáng thương co ro trong góc khuất gió này, vừa mong Vệ Như Lưu mau chóng đưa Mộ nhị cô nương về, lại vừa hy vọng họ đi lâu thêm chút nữa để có thêm thời gian ở bên nhau.

Hắn ta cảm động tới sắp khóc trước lòng tốt của chính mình rồi đây này!

Thế mà, sau bao cố gắng tạo cơ hội của hắn ta để Vệ Như Lưu có thời gian riêng tư với nàng, tên này lại chẳng hề tỏ ra biết ơn chút nào!

Thật tức chết đi được!

"Ngươi... Ngươi..."

Giản Ngôn Chi nghiến răng, chỉ vào Vệ Như Lưu, giận đến mức nghẹn lời.

Hắn ta quay sang nhìn Mộ Thu, hậm hực nói: "Mộ nhị cô nương, ngoài trời lạnh lắm, chúng ta vào trong đi."

Mộ Thu thấy buồn cười, nàng gật đầu đáp: "Được."

Rồi bước về phía Giản Ngôn Chi.

Hắn ta ngẩng đầu nhìn Vệ Như Lưu với ánh mắt khıêυ khí©h.

Nhưng vừa liếc thấy hắn đang xoay con dao trên tay, Giản Ngôn Chi lập tức rụt cổ lại, hắn ta lắp bắp: "Mộ nhị cô nương, chúng ta vào… Vào trong thôi."

Mộ Thu đi trước, Giản Ngôn Chi tụt lại phía sau.

Bỗng, giọng nói của Vệ Như Lưu vang lên theo gió: "Ngày mai mời ngươi uống rượu."

Thế này thì còn tạm được! Giản Ngôn Chi nghĩ bụng, rồi hắn ta lại nở nụ cười vui vẻ.

Lúc này, trong phòng bao của tửu lâu, Mộ đại phu nhân và Giản phu nhân vẫn đang ngắm pháo hoa. Họ nghe hạ nhân báo Mộ Thu và Giản Ngôn Chi đã quay về, cả hai vội quay đầu nhìn.

Mộ Thu đã tháo mặt nạ xuống và cầm nó trong tay, nét mặt nàng bình thản không lộ ra điều gì.

Nhưng từ khóe mắt chân mày Giản Ngôn Chi đều tỏ ra vẻ phấn chấn vui mừng.

Hai người họ ra ngoài đi dạo lâu như thế mà khi về Giản Ngôn Chi còn vui vẻ đến vậy, chắc hẳn trò chuyện rất hợp ý nhau.

Hai vị phu nhân nhìn nhau, họ cảm thấy chuyện hôn sự này tám chín phần đã thành rồi.

....

Hai phụ nhân còn có chuyện cần bàn bạc, nên Mộ Thu và Giản Ngôn Chi ngồi bên cạnh trò chuyện với nhau.

Nói đúng hơn, là Giản Ngôn Chi tự kiếm chuyện để nói với Mộ Thu.

Hắn ta nhìn chằm chằm chiếc mặt nạ nửa mặt có khắc vân mây trong tay nàng, rồi chắc chắn nói: "Đây đúng là phong cách Vệ Như Lưu ưa thích."

Mộ Thu ngạc nhiên: "Sao huynh biết?"

Giản Ngôn Chi cười hì hì: "Vừa nãy chỉ nói bừa thôi, giờ thì biết chắc rồi."

Mộ Thu: "..."

Không nghe nàng đáp lại, Giản Ngôn Chi cũng chẳng để tâm, hắn ta lại len lén hỏi tiếp: "Thế còn chiếc đèn l*иg hình thỏ mà Vệ Như Lưu cầm thì sao? Nó đâu phải phong cách hắn thích."

Mộ Thu nghi ngờ hỏi: "Huynh lại đang thử ta à?"

"Không không, lần này thật đấy!" Giản Ngôn Chi vội xua tay, nháy mắt ra hiệu với nàng: “Con thỏ béo thế kia, rõ ràng là đồ mấy cô nương thích mà!"

Mộ Thu: "... Chúng ta đổi sang chuyện khác đi."

Vệ Như Lưu mua mặt nạ cho nàng là để tránh lộ thân phận.

Còn nàng chọn chiếc đèn l*иg hình thỏ cho hắn, chỉ là muốn giúp hắn quên đi những chuyện không vui.

Vậy mà vào miệng Giản Ngôn Chi, thoáng cái đã trở nên mờ ám thế này!

Giản Ngôn Chi còn định nói nữa, nhưng hắn ta rất biết nhìn sắc mặt người khác, thấy Mộ Thu không còn hứng thú, bèn ngoan ngoãn chuyển đề tài.

Mộ Thu hỏi thăm hắn ta về tình hình Đại Lý Tự.

Giản Ngôn Chi cũng chọn những chuyện có thể nói mà kể.

"Gần đây bận hơn trước nhiều."

Một câu than thở vu vơ, nhưng lại khiến Mộ Thu chợt động lòng.

Bận hơn trước... Nghĩa là Đại Lý Tự đã có những hành động nhất định. Liệu có liên quan đến đại bá phụ của nàng không?

Nhưng Giản Ngôn Chi không nói thêm gì, nàng cũng thông minh không gặng hỏi.

Hai người tiếp tục đổi sang bàn chuyện sôi nổi trong kinh thành.

Giản Ngôn Chi nói: "Trạng nguyên Giang Hoài Ly đã ở Hàn Lâm Viện đủ ba năm, nay được bổ nhiệm làm Tri phủ Dương Châu. Hôm hắn rời kinh, không biết bao nhiêu cô nương khóc hết nước mắt ở nhà."

Đối với một kẻ xuất thân hàn môn, tốc độ thăng tiến như vậy có thể nói là như diều gặp gió.